logologo

0

Tất Cả TruyệnTruyện Đã Hoàn ThànhTruyện Miễn PhíTruyện VIP
Nạp Ruby
logo

Photruyen.vn là nền tảng đọc - viết truyện thuộc hệ thống Phố Ngôn Tình

Email: qtv.photruyen.vn@gmail.com

Zalo: 0366053078

Hỗ Trợ

Tải App Tại Đây:

App StoreGoogle Play

Copyright 2023 © Photruyen.Vn. All Rights Reserved

banner-detail
banner-detail
banner-detail

Đề xuất cho bạn

Xem tất cả

VIP

Cả Một Đời

loading...

VIP

Say Em Quên Lối Về

loading...

VIP

Xin Lỗi, Chúng Ta Đã Ly Hôn Rồi

loading...

VIP

Sếp Tần, Đừng Kiêu Ngạo Như Vậy

loading...

VIP

Cuồng Chiếm Hữu: Mạc Tổng, Tha Cho Em

loading...

TOP Mở khóa chương

Cả Một Đời

94,280

imageimage

Tranh Đoạt Tình Lạc

86,790

Em Là Người Thứ Ba

25,670

4

Nợ Em Một Tấm Chân Tình

15,260

5

Cô Hầu Gái Của Vương Thiếu Gia

9,200

6

Đóa Hồng Gai Trong Tầm Ngắm Ái Tình

8,020

7

Cuồng Chiếm Hữu: Mạc Tổng, Tha Cho Em

6,515

8

Cuộc Giao Dịch Đầy Cám Dỗ

6,125

9

Em Là Người Thứ 3 P2

5,770

10

Dĩ Hoà Vi Quý

4,905

TOP lượt xem

Trở Thành Thế Thân Của Chính Mình

1,062,062

imageimage

Em Là Người Thứ Ba

344,026

Cả Một Đời

215,458

4

Dạy Hư Em Trai Nhỏ

146,375

5

Chỉ Cần Em Không Bỏ Chạy

129,720

6

Triền Miên Không Lối Thoát

129,367

7

Hôm Nay Đã Ngược Tên Tra Nam Đó Chưa?

125,856

8

Cô Hầu Gái Của Vương Thiếu Gia

115,705

9

Em, Anh Và Cô Ấy

115,385

10

Tranh Đoạt Tình Lạc

114,954

TOP Yêu thích

Em Là Người Thứ Ba

367

imageimage

Nguyện ước

246

Anh Ấy Yêu Thế Thân Của Tôi

222

4

Say Em Quên Lối Về

201

5

Đừng Hồi Tâm

169

6

Cuồng Chiếm Hữu: Mạc Tổng, Tha Cho Em

125

7

Dĩ Hoà Vi Quý

120

8

Sau Khi Người Phụ Nữ Yêu Tôi Chết

120

9

Tán Tỉnh Vợ Yêu

116

10

Năm Tháng Sau Này

103

Truyện mới

Danh sách truyện

Gửi tuyết đến Giang Nam

Phi Vũ lấy từ ngăn tủ sâu nhất ra một chiếc hộp sắt cũ kỹ, bốn góc đã hoen rỉ, nắp hộp trầy xước như thể từng bị mở ra rồi lại đóng vào vô số lần. Khi mở nắp, bên trong không phải vàng bạc hay vật kỷ niệm đắt giá, mà là hàng nghìn bức thư, xếp ngay ngắn, giấy đã ngả vàng theo năm tháng. Người nhận của tất cả những lá thư ấy chỉ có một cái tên duy nhất: Tô Thanh Uyển. Suốt 8 năm, gần như ngày nào anh cũng viết. Viết về một ngày bình thường trôi qua ra sao, viết về công việc, về những đêm không ngủ, về việc anh nhớ cô đến mức nào. Có những bức thư chỉ vỏn vẹn vài dòng, có những bức dài kín mấy trang giấy, nhưng điểm chung là chưa từng được gửi đi. Thanh Uyển rời khỏi cuộc đời anh đã 8 năm 2 tháng. 2984 ngày. Tương đương 194 tháng. Phi Vũ cúi đầu nhìn đống thư, khẽ bật cười, nụ cười vừa cạn vừa mệt. — Lâu thật… Lâu đến mức anh cũng không rõ, là mình đang đợi cô quay về, hay chỉ đang quen với việc nhớ cô mỗi ngày. Hôm đó, Phi Vũ đứng trước mặt Thanh Uyển, gương mặt lạnh đến mức không để lộ một kẽ hở cảm xúc nào. — “Thanh Uyển, mình chia tay đi.” Cô sững người. Anh tiếp tục, từng chữ như dao cắt, giọng bình thản đến tàn nhẫn: — “Tôi với cậu không hợp nhau chút nào.” — “Với lại… tôi chưa từng thích cậu.” Ngay khoảnh khắc câu nói rơi xuống, bầu trời đang nắng đẹp bỗng tối sầm. Gió nổi lên, mây đen kéo đến, rồi mưa giông trút xuống không báo trước, hệt như trò đùa cay độc của số phận. Ngày 03/04/2011 Phi Vũ rủ Thanh Uyển trốn học. Cậu dắt cô đi giữa con đường đầy nắng, gió thổi nhẹ, hoa ven đường nở rộ. Khi đứng dưới tán cây đầy hoa, Phi Vũ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sâu và nghiêm túc hiếm thấy, giọng trầm xuống: — “Tô Thanh Uyển, sau này… năm nào sinh nhật cậu, tôi cũng đưa cậu đi ngắm hoa nhé?” Thanh Uyển nhìn vào đôi mắt ấy — đôi mắt như chứa cả bầu trời tuổi trẻ của cô. Cô gật đầu, nụ cười cong lên, ngọt ngào như kẹo dâu: — “Hứa nhé.” — “Ai nuốt lời là làm đại ca rùa đấy!” Phi Vũ bật cười, xoa đầu cô. Lúc ấy, cả hai đều tin rằng, lời hứa này sẽ theo họ đi hết cả đời. Cậu ngủ rất say. Tiếng cười nói trong lớp kéo dài quá lâu, ồn ào đến mức khiến không khí trở nên ngột ngạt. Cuối cùng, người đang gục trên bàn khẽ động đậy. — “Im miệng.” Giọng nói lạnh lùng vang lên, cắt ngang tất cả. Hàn Phi Vũ nhúc nhích một chút, lông mày chau lại. Cậu đổi tư thế, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt vừa mở đã mang theo vẻ u ám vì bị đánh thức, sâu và lạnh, không chút kiên nhẫn. Không cần nhìn rõ người đang nói chuyện, cậu buông một câu, giọng trầm thấp nhưng sắc bén: — “Muốn ngồi ở đây thì biết điều một chút.” Cả lớp lập tức im lặng.

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-16/8b56a6d7-58f2-40d1-a3ce-a29bffe593f0.jpg?width=300&height=300https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-16/8b56a6d7-58f2-40d1-a3ce-a29bffe593f0.jpg?width=300&height=300

Vãn Vãn Nguyệt

9

10

The On1y Error

Ấn tượng ban đầu của các thần dân Nhị trung dành cho học sinh mới vốn dựa trên một "truyền thuyết" về nàng "chó dữ" chẳng rõ đã nghe được từ ai. Định mệnh sắp xếp đến ngày gặp mặt, Giang Trúc ấy thế mà lại là một thiếu nữ có thể khiến thanh xuân của hàng bao nhiêu người phải nhọc lòng tương tư. Đặc biệt đối với chàng hoàng tử năm hai lớp bảy, cũng là người tình trong mộng của các nữ sinh - Lục Thịnh, cô bạn này thực chất còn là "cố nhân" hắn muốn quên cũng chẳng thể nào mà quên được. Nữ “ác khuyển” - người mang tiếng có thể động một chút là châm ngòi bom nổ hoá ra lại là viên kim cương diễm lệ của lớp bảy năm hai. Đối với Giang Trúc, tên "nam thần kinh" Lục Thịnh đó chính là sai số duy nhất trong cuộc đời bị bủa vây bởi những nguyên tắc của cô.

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-08/fe469234-63ad-42af-8149-68e13d2ece9e.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-08/fe469234-63ad-42af-8149-68e13d2ece9e.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300

Đàm Cương

0

0

Hạnh Phúc Chẳng Dễ Đâu

“Nếu gia đình bạn không có một nguồn thu nhập ổn định thì sẽ ra sao? Còn gia đình của tôi thì...” Tiếng cãi vã vang lên trong màn đêm tăm tối, khi chồng tôi vừa bước vào nhà. Cả người anh ta nồng nặc mùi rượu, rõ ràng đã uống rất nhiều. Tôi gắt lên: “Anh lúc nào cũng thế! Tại sao cứ suốt ngày uống rượu? Sao không chịu đi kiếm một công việc gì làm? Anh định để cho cái gia đình này chết đói sao? Hay là muốn tôi nai lưng ra nuôi một kẻ suốt ngày chỉ ăn bám, dựa dẫm vào vợ như anh chứ?” Chồng tôi mặt đỏ bừng, mắt lờ đờ trong cơn say. Anh ta loạng choạng rồi bất ngờ vung tay tát mạnh vào mặt tôi, gằn giọng: “Này, tao uống rượu thì kệ tao, mày đừng có mở miệng lắm lời! Không thì tao đánh cho chết! Làm việc để làm gì, hưởng thụ thế này không tốt hơn sao?” Tôi bật khóc nức nở, trong lòng tan nát. Tôi không ngờ anh ta lại dám đánh tôi, trong khi chính anh mới là người sai. Tôi cười chua chát, nghẹn ngào nói: “Được, nếu như anh muốn sống cùng rượu chè, thì từ nay tôi cũng không muốn dính líu gì đến anh nữa. Ngày mai chúng ta ly hôn!” Anh ta nghe vậy liền phá lên cười lớn: “Hahaha...Ly hôn sao? Ly hôn thì ly hôn, tao sợ gì chứ? Một con đàn bà suốt ngày lải nhải, nhức cả đầu, mày đi thì càng tốt cho tao! Dòng họ nhà mày cũng sẽ không làm phiền tao nữa!”

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2025-01-22/f8766523-089c-468d-bae9-39be0d542be9.pnghttps://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2025-01-22/f8766523-089c-468d-bae9-39be0d542be9.png

Linh

0

1

Làm Nũng Anh Nông Dân

Tỉnh dậy sau cơn hôn mê dài, Thái Lam có cảm giác như vừa bước ra từ một thế giới khác. Ở nơi đó, người từng là chồng của cô, khi trở về hiện thực, lại trở thành chồng của Vũ Nhiên, bạn thân của cô. Còn người đàn ông vốn thuộc về Vũ Nhiên ở thế giới kia, ở hiện tại lại là chồng của Thái Lam. Bác sĩ nói những ký ức đan xen và tiềm thức của cô bị giấc mơ kia chi phối rất nhiều. Khả năng cao là do khối máu tụ trong não và di chứng của việc hôn mê sâu nhiều ngày. Thái Lam cũng tin như vậy. Cô cho rằng tất cả chỉ là mơ, một giấc mơ dài kéo theo những dư âm rối loạn. Cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua. Cho đến một ngày, Vũ Nhiên ở hiện tại đột nhiên xuất hiện, lao thẳng tới trước mặt Thái Lam. Cô ta túm lấy cổ áo cô, gào lên trong tuyệt vọng: “Trả chồng cho tao. Trả tất cả lại cho tao…”

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-18/38084fe4-3348-491f-9bf1-03e1f07cac8d.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300?width=300&height=300?width=300&height=300https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-18/38084fe4-3348-491f-9bf1-03e1f07cac8d.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300?width=300&height=300?width=300&height=300

Mèo Lười

6

11

Gió thổi mười dặm, không bằng lúc gặp nhau

Câu chuyện bắt đầu bằng việc Nguyệt Vy tỏ tình nhầm người. Thay vì Đình Quân - chàng trai ấm áp, điềm đạm mà cô thầm thích, cô lại đưa thư cho Hạo Phong, một sinh viên ngỗ ngược, kiêu căng, con trai của hiệu trưởng. Hạo Phong lợi dụng lá thư để uy hiếp và bắt Nguyệt Vy làm “ô sin không công”, liên tục trêu chọc, khống chế và gây rắc rối cho cô. Trong khi đó, Đình Quân dần nhận ra tình cảm của Nguyệt Vy, cả hai chính thức đến với nhau. Nhưng hạnh phúc chưa kịp yên ổn thì Hạo Phong công khai phá đám, tung tin đồn, khiến Nguyệt Vy bị tổn thương sâu sắc. Cô dần mạnh mẽ hơn, dám phản kháng, dám đối diện với kẻ bắt nạt mình. Cao trào lớn nhất xảy ra khi Nguyệt Vy phát hiện mẹ mình sắp tái hôn với hiệu trưởng - ba của Hạo Phong, biến kẻ thù trong trường thành… anh trai hờ trong gia đình. Mâu thuẫn học đường lúc này chồng lên mâu thuẫn gia đình, đẩy Nguyệt Vy vào trạng thái giằng xé giữa việc bảo vệ hạnh phúc của mẹ và nỗi sợ phải sống chung với người từng làm mình tổn thương.

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2025-01-22/f8766523-089c-468d-bae9-39be0d542be9.pnghttps://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2025-01-22/f8766523-089c-468d-bae9-39be0d542be9.png

Quách Thái Di

0

2

Giai kỳ như mộng

Lục giới năm xưa đại loạn, Ma Tôn tu luyện cấm thuật, khống chế thập tam thần thú thượng cổ, Thần giới cùng Tiên giới thất thế, trước lúc lâm chung Thần Tôn đã dùng tu vi cả đời của bản thân, tất cả đều độ lại cho đích tử Dạ Thần, sau đó bí mật đưa người xuống Tiên giới. Thần giới từ đó trở về sau dường như chỉ còn là thần thoại, hết thảy đều chìm trong lãng quên của lục giới. Dưới sự bảo hộ của Thiên Đế cùng Thiên Hậu, Dạ Thần từng ngày lớn lên lại chẳng hề biết phụ mẫu mình rốt cuộc là ai, chỉ hiểu rằng người được cả Tiên giới này tôn kính một câu: "Thiên Đế bệ hạ", lại chính là sư phụ của hắn. Hắn sống ở Trùng Thiên điện, được đích thân Thiên Đế dạy dỗ bảo bọc. Năm Dạ Thần tròn bảy vạn tuổi, hắn theo lệnh Thiên Đế xuống lịch kiếp phàm trần. Hết thảy khổ ải cùng gian truân qua đi, hắn liền thuận thế phi thăng thượng thần. Người người đều nói hắn mình đồng da sắt, trái tim lạnh lẽo tựa như đúc từ hàng ngàn tảng băng, thế nhưng chẳng mấy ai biết được, từ cái ngày thành công tấn thăng, hắn trở về Tiên giới chưa từng nửa khắc nguôi ngoai một cõi mộng, tất thảy đều nhớ về một đoạn tình kiếp nhân gian xa vời. Hắn biết như vậy là trái với thiên quy, thế nhưng đôi mắt long lanh của nữ nhân ấy đẹp tựa như hàng vạn vì tinh tú. Bảy vạn năm qua đi hắn vẫn là lần đầu tiên cảm thấy khao khát một nhân ảnh đến nhường này. Thiên hạ rộng lớn, một mảnh tình nhỏ nhoi bọc lại trái tim, ý trung nhân ấy hắn chẳng bao giờ muốn quên đi. Nữ nhân đẹp tựa một chú chim khổng tước, nàng họ Bạch, sống ở nhân gian, lại chính là tình kiếp bảy vạn năm của hắn. Triều đại hắn sống đã bị huỷ hoại, hắn ra đi cũng là chết dưới tay nàng. Ngày hắn là phàm nhân, đây gọi là ý trời, thế nhưng ngày hắn trở về trời, sẽ phải gọi thế nào đây chứ? Khi mà Bạch Dĩnh Nghi ra đi, hắn đã lục tung cả nhân gian nhưng ngay cả một mảnh hồn phàm thế của nàng cũng chẳng còn tồn tại? Một vạn năm tịch mịch trôi qua, hắn khép lại mọi cảm xúc trong trái tim của bản thân, ngày ngày đều đơn côi một mình tu luyện nơi Trùng Thiên điện. Mối tình phàm trần dở dang, hắn rốt cuộc thuận lợi thăng tấn lại chẳng thể tìm lại nữ nhân đã từng chung chăn chung gối với chính mình. Dẫu rằng hắn không muốn bỏ lỡ, thế nhưng vẫn chẳng thể tìm thấy nàng, dù chỉ là một mảnh hồn phách thất lạc. Thế gian vô thường, ai thấu nỗi lòng nam nhân? Hắn tuy là tiên, thế nhưng chẳng đủ quyền năng nắm giữ sinh mệnh của người tình. Tiếng gọi con tim Dạ Thần tựa như một loại mỹ tửu nhân gian ngọt lịm, khiến cho người người đời đời đều say đắm không thôi. Phàm thế truyền tai nhau tình cảm của hắn dành cho một nữ nhân họ Bạch, hắn ở Tiên giới mãi tìm người lại chẳng thấy. Và rồi, dường như sự khao khát mãnh liệt suốt một vạn năm ấy đã cảm động trời cao, một ngày nọ Dạ Thần dạo chơi cùng bằng hữu nơi hồ sen Tịnh Đế, lại vô tình lướt qua một ánh mắt trong veo quen thuộc… Đôi mắt ấy long lanh thật đẹp, nàng chẳng phải là Bạch Dĩnh Nghi hắn đêm ngày thương nhớ đó hay sao? ... "Thượng thần, cầu xin người buông tha cho ta. Ta thực sự đã có ý trung nhân." "Dĩnh Nghi, nàng vốn biết rõ là nàng và hắn không có kết quả. Huống hồ, dù cho thực sự có kết quả đi chăng nữa, ta cũng sẽ không đời nào cho phép." … “Bạch Dĩnh Nghi, tại nơi này ta lấy danh nghĩa của Thiên Đế bệ hạ tuyên bố cho nàng nghe một lần cuối, hôn sự giữa ta và nàng chính là thiên lệnh trời ban, ta tuyệt đối sẽ không huỷ bỏ, càng không cho phép nàng vì một kẻ khác mà nhiễu loạn quân thượng tương lai của chính mình.” … "Dĩnh Nghi, ngày nào ta còn là Dạ Thần, ngày đó hôn ước với nàng ta tuyệt đối không huỷ bỏ!" "Được, vậy ta chấp thuận với người..."

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-08/fe469234-63ad-42af-8149-68e13d2ece9e.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-08/fe469234-63ad-42af-8149-68e13d2ece9e.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300

Đàm Cương

0

0

Thợ Săn Tam Giới

Trương Vạn Thiên, đứa trẻ duy nhất trên thế giới mang 2 dòng máu Người và Quỷ, bị phát lệnh truy nã khi mới 2 tuổi, trở thành trẻ mồ côi cha mẹ khi mới 3 tuổi. Mong muốn của cậu là có sức mạnh để bảo vệ bản thân và cha mẹ, nhưng vô tình trở thành kẻ mạnh nhất thế giới, mang năng lực của Thần – Nhân – Quỷ

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2025-01-22/f8766523-089c-468d-bae9-39be0d542be9.pnghttps://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2025-01-22/f8766523-089c-468d-bae9-39be0d542be9.png

Phúc Linh

0

0

Đồ Ngốc

Trích: "Lê Gia Bảo, cậu bước qua vạch một milimet nữa thôi là tôi băm cậu ra làm mười tám khúc đấy!" Bình An nghiến răng, tay cầm cây thước kẻ gõ cộp cộp xuống mặt bàn gỗ đã bị rạch một đường sâu hoắm ở giữa. ​Gia Bảo chẳng buồn ngước mắt, tay vẫn xoay bút điệu nghệ, khinh khỉnh đáp: "Bàn này của nhà trường, không phải của nhà cậu. Với cả... chỗ tôi chật quá, chân dài biết để đâu?" ​"Cậu...!" ​Bình An cứng họng. Nhìn cái vẻ mặt tự tin đến mức đáng ăn đấm của kẻ bên cạnh, cô chỉ muốn dùng cục tẩy xóa sổ luôn cái tên đáng ghét này khỏi cuộc đời mình.

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-18/0d14885c-e8cc-45bc-a083-846c01773c6c.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300?width=300&height=300https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-18/0d14885c-e8cc-45bc-a083-846c01773c6c.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300?width=300&height=300

Mộc An

0

2

Xin Lỗi Tôi Không Thể Buông Em

Vì muốn trả thù nên hắn đã cưới cô. Trong mắt hắn cô chính là người gây ra cái chết của Linh - người mà hắn từng yêu. Hắn tìm đủ cách để hành hạ cô, thậm chí đẩy cô vào tay những gã đàn ông xa lạ. Mỗi lần như thế, cô không gục mà còn thách thức hắn từng chút một, hắn lại trừng phạt cô rất tàn nhẫn, tưởng rằng sẽ khiến cô khuất phục. Nhưng rồi, kẻ đau đớn nhất trong trò chơi này, không phải là cô, mà chính là hắn. Đây là truyện có bối cảnh ngược đãi trước khi đọc, mọi người hãy cân nhắc nhé! Cảm ơn độc giả đã ghé qua, chúc độc giả đọc truyện vui vẻ.

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2025-09-29/183218ce-fcbe-4cc2-afd5-de5e29808698.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2025-09-29/183218ce-fcbe-4cc2-afd5-de5e29808698.jpg?width=300&height=300?width=300&height=300

Lệ Mỹ

0

1

Lễ Thành Hôn Không Lời

Lý Tư là người trầm lặng, kỷ luật, yêu thầm Dư Ý từ thời cấp ba và chọn im lặng để không làm cô khó xử. Khi cuộc ép hôn xảy ra, anh đồng ý không vì phong tục, mà vì cuối cùng cũng có thể ở cạnh cô. Dư Ý dịu dàng nhưng kiên cường, bước vào hôn nhân với tâm thế chịu đựng, tin rằng đó chỉ là một cuộc hôn nhân hình thức. Đến khi gương vỡ, họ mới hiểu: có những lời không nói ra, sẽ đủ sức lỡ mất cả một đời. "Dư Ý ....anh đã chọn em từ rất lâu, chỉ là em đến muộn mới nghe."

https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-20/3d2c1214-9230-4f56-8371-d816ef99a9ce.jpg?width=300&height=300https://photruyen-media.deepviet.com/uploads/2026-01-20/3d2c1214-9230-4f56-8371-d816ef99a9ce.jpg?width=300&height=300

Bông Muội

0

0

Truyện độc quyền

Xem tất cả

VIP

Cả Một Đời

loading...

Nguyện ước

loading...

Lời Thì Thầm và dấu chân

loading...

Ánh trăng sáng của Doãn Minh Trạch

loading...

Năm Tháng Sau Này

loading...

Ngược

Xem tất cả

VIP

Trở Thành Thế Thân Của Chính Mình

loading...

VIP

Em Là Người Thứ Ba

loading...

Dạy Hư Em Trai Nhỏ

loading...

VIP

Triền Miên Không Lối Thoát

loading...

VIP

Hôm Nay Đã Ngược Tên Tra Nam Đó Chưa?

loading...

Ngọt Sủng

Xem tất cả

VIP

Em Là Người Thứ Ba

loading...

Chỉ Cần Em Không Bỏ Chạy

loading...

VIP

Hôm Nay Đã Ngược Tên Tra Nam Đó Chưa?

loading...

VIP

Em, Anh Và Cô Ấy

loading...

VIP

Cuộc Giao Dịch Đầy Cám Dỗ

loading...

Tổng Tài

Xem tất cả
Chỉ Cần Em Không Bỏ Chạy

loading...

VIP

Em, Anh Và Cô Ấy

loading...

Tranh Đoạt Tình Lạc

loading...

VIP

Cuộc Giao Dịch Đầy Cám Dỗ

loading...

VIP

Nhặt Được Đại Ca

loading...

Thanh Xuân Vườn Trường

Xem tất cả

VIP

 Lạc Lối

loading...

Tôi Muốn May Nội Y

loading...

Hai Năm Bắt Nạt, Đổi Lấy Sáu Tháng Làm Người Yêu

loading...

Chúng Ta Đều Là Ánh Sáng

loading...

Mùa Hoa Nở và Chiếc Kem Bạc Hà

loading...

Xuyên Không

Xem tất cả
Người Ở Trong Tuyên Chính Điện

loading...

Xuyên Tới Thú Thế Trở Thành Giống Cái Bị Xem Thường Nhất Bộ Lạc

loading...

Bà Đây Không Cần Vai Chính Này!

loading...

Lệ

loading...

Đại Tướng Tại Gia

loading...

Fanfic

Xem tất cả
Kẻ Khùng Người Điên

loading...

Căn hộ cùng Thần Tượng

loading...

Ác Ma Bên Người

loading...

Boylove

Xem tất cả
Hai Năm Bắt Nạt, Đổi Lấy Sáu Tháng Làm Người Yêu

loading...

Em Có Ngửi Thấy Mùi Hương Của Tôi Không?

loading...

ĐIỆN HẠ, XIN THA MẠNG!!!

loading...

Những năm tháng trở thành bạn học của bố

loading...

[Fan fic] Ánh Sáng và Tàn Tro

loading...

Trinh Thám - Phá Án - Kinh Dị

Xem tất cả
Có Lẽ Tôi Là Nhân Vật Phản Diện

loading...

Quy Ước

loading...

Người Đẹp Và Quái Vật

loading...

Đóa Hoa Của Quỷ

loading...

Kẻ Săn Và Con Mồi

loading...