Lục giới năm xưa đại loạn, Ma Tôn tu luyện cấm thuật, khống chế thập tam thần thú thượng cổ, Thần giới cùng Tiên giới thất thế, trước lúc lâm chung Thần Tôn đã dùng tu vi cả đời của bản thân, tất cả đều độ lại cho đích tử Dạ Thần, sau đó bí mật đưa người xuống Tiên giới.
Thần giới từ đó trở về sau dường như chỉ còn là thần thoại, hết thảy đều chìm trong lãng quên của lục giới. Dưới sự bảo hộ của Thiên Đế cùng Thiên Hậu, Dạ Thần từng ngày lớn lên lại chẳng hề biết phụ mẫu mình rốt cuộc là ai, chỉ hiểu rằng người được cả Tiên giới này tôn kính một câu: "Thiên Đế bệ hạ", lại chính là sư phụ của hắn.
Hắn sống ở Trùng Thiên điện, được đích thân Thiên Đế dạy dỗ bảo bọc. Năm Dạ Thần tròn bảy vạn tuổi, hắn theo lệnh Thiên Đế xuống lịch kiếp phàm trần. Hết thảy khổ ải cùng gian truân qua đi, hắn liền thuận thế phi thăng thượng thần.
Người người đều nói hắn mình đồng da sắt, trái tim lạnh lẽo tựa như đúc từ hàng ngàn tảng băng, thế nhưng chẳng mấy ai biết được, từ cái ngày thành công tấn thăng, hắn trở về Tiên giới chưa từng nửa khắc nguôi ngoai một cõi mộng, tất thảy đều nhớ về một đoạn tình kiếp nhân gian xa vời.
Hắn biết như vậy là trái với thiên quy, thế nhưng đôi mắt long lanh của nữ nhân ấy đẹp tựa như hàng vạn vì tinh tú. Bảy vạn năm qua đi hắn vẫn là lần đầu tiên cảm thấy khao khát một nhân ảnh đến nhường này. Thiên hạ rộng lớn, một mảnh tình nhỏ nhoi bọc lại trái tim, ý trung nhân ấy hắn chẳng bao giờ muốn quên đi.
Nữ nhân đẹp tựa một chú chim khổng tước, nàng họ Bạch, sống ở nhân gian, lại chính là tình kiếp bảy vạn năm của hắn. Triều đại hắn sống đã bị huỷ hoại, hắn ra đi cũng là chết dưới tay nàng. Ngày hắn là phàm nhân, đây gọi là ý trời, thế nhưng ngày hắn trở về trời, sẽ phải gọi thế nào đây chứ?
Khi mà Bạch Dĩnh Nghi ra đi, hắn đã lục tung cả nhân gian nhưng ngay cả một mảnh hồn phàm thế của nàng cũng chẳng còn tồn tại?
Một vạn năm tịch mịch trôi qua, hắn khép lại mọi cảm xúc trong trái tim của bản thân, ngày ngày đều đơn côi một mình tu luyện nơi Trùng Thiên điện. Mối tình phàm trần dở dang, hắn rốt cuộc thuận lợi thăng tấn lại chẳng thể tìm lại nữ nhân đã từng chung chăn chung gối với chính mình. Dẫu rằng hắn không muốn bỏ lỡ, thế nhưng vẫn chẳng thể tìm thấy nàng, dù chỉ là một mảnh hồn phách thất lạc.
Thế gian vô thường, ai thấu nỗi lòng nam nhân? Hắn tuy là tiên, thế nhưng chẳng đủ quyền năng nắm giữ sinh mệnh của người tình. Tiếng gọi con tim Dạ Thần tựa như một loại mỹ tửu nhân gian ngọt lịm, khiến cho người người đời đời đều say đắm không thôi. Phàm thế truyền tai nhau tình cảm của hắn dành cho một nữ nhân họ Bạch, hắn ở Tiên giới mãi tìm người lại chẳng thấy.
Và rồi, dường như sự khao khát mãnh liệt suốt một vạn năm ấy đã cảm động trời cao, một ngày nọ Dạ Thần dạo chơi cùng bằng hữu nơi hồ sen Tịnh Đế, lại vô tình lướt qua một ánh mắt trong veo quen thuộc…
Đôi mắt ấy long lanh thật đẹp, nàng chẳng phải là Bạch Dĩnh Nghi hắn đêm ngày thương nhớ đó hay sao?
...
"Thượng thần, cầu xin người buông tha cho ta. Ta thực sự đã có ý trung nhân."
"Dĩnh Nghi, nàng vốn biết rõ là nàng và hắn không có kết quả. Huống hồ, dù cho thực sự có kết quả đi chăng nữa, ta cũng sẽ không đời nào cho phép."
…
“Bạch Dĩnh Nghi, tại nơi này ta lấy danh nghĩa của Thiên Đế bệ hạ tuyên bố cho nàng nghe một lần cuối, hôn sự giữa ta và nàng chính là thiên lệnh trời ban, ta tuyệt đối sẽ không huỷ bỏ, càng không cho phép nàng vì một kẻ khác mà nhiễu loạn quân thượng tương lai của chính mình.”
…
"Dĩnh Nghi, ngày nào ta còn là Dạ Thần, ngày đó hôn ước với nàng ta tuyệt đối không huỷ bỏ!"
"Được, vậy ta chấp thuận với người..."