"Có những cái tên bị xóa đi không phải vì người ta quên, mà vì thực tại
buộc phải từ bỏ họ."
Nam — chàng trai thiên tài Toán học với ánh nhìn ngạo nghễ.
Hạ — cô gái mang theo
mùi hương của giấy cũ và những cơn mưa nhạt.
Họ bắt đầu bằng một lời đặt cược nghiệt ngã giữa hành lang thư viện vắng lặng: Tìm
ra danh tính của một người đã bị xóa sổ khỏi thực tại. Nhưng ở ngôi trường này, thời
gian không chạy theo đường thẳng. Khi bạn cố chạm vào những khoảng trống để lại,
thời gian sẽ bắt đầu trộm lấy những gì thuộc về bạn.
Liệu vị Kem Chanh thanh khiết của tuổi học trò có đủ sức mạnh để giữ chân một linh
hồn đang tan biến vào màn sương? Hay tất cả chúng ta đều chỉ là những dòng code
lỗi nhịp trong một bản toán học quá đỗi hoàn hảo của số phận?