Chương 1: Quy Luật Của Sự Lãng Quên
avatar

Sheeta

01/04/2026
Tần Số 0912: Nhịp Tim Không Số Hóa

Tháng Chín ở thị trấn này bắt đầu bằng mùi của những cơn mưa chưa kịp rơi, bị nén chặt trong bầu không khí đặc quánh như tro tàn. Đó là thứ mùi vị của sự chờ đợi, loại chờ đợi mà người ta biết chắc thứ mình mong cầu sẽ không bao giờ xuất hiện, nhưng vẫn cứ đứng đó, hóa đá giữa dòng chảy của thời gian. Trường Chuyên Thần Hạ nằm sát một đường tàu hỏa cũ. Cứ mỗi bốn mươi phút, một chuyến tàu xám xịt lại băng qua, cắt nát không gian bằng tiếng gầm rú và để lại một vệt khói dài trên nền trời màu chì. Người ta nói, nếu bạn hét lên một bí mật vào đúng lúc đoàn tàu đi qua, bí mật đó sẽ bị nghiền nát dưới bánh xe sắt và biến mất mãi mãi. Tôi không tin vào những truyền thuyết đô thị nhảm nhí đó, nhưng đôi khi, nhìn những toa tàu lướt đi, tôi tự hỏi liệu có bao nhiêu lời nói đã bị chôn vùi dưới những thanh tà vẹt rỉ sét kia. Tôi và Hạ bắt đầu một ngày bằng việc ghét nhau. Sự ghét bỏ của chúng tôi không ồn ào. Nó im lìm và độc hại như cách một con nhện kiên nhẫn dệt lưới quanh xác một con bướm đã khô héo. - "Cậu đang chiếm dụng oxy của tôi đấy," tôi nói, đặt chiếc cặp sờn góc xuống mặt bàn thư viện gỗ sồi đã lên nước bóng loáng. Hạ không ngước lên. Cô ấy đang đọc một cuốn sách không có tựa đề, bìa bọc bằng giấy báo ố vàng. Ngón tay cô ấy dài, trắng nhợt và hơi run. - "Không gian là hữu hạn, nhưng sự vô nghĩa của cậu thì giãn nở không ngừng. Đừng đổ lỗi cho oxy, nó không có lỗi khi phải đi qua phổi của cậu," giọng cô ấy bình thản, mang theo chút hơi lạnh của băng tan. Đó là cách chúng tôi giao tiếp. Những câu chữ sắc lẹm, tước bỏ mọi lớp vỏ bọc để đâm thẳng vào những vết sẹo chưa lành của đối phương. Tôi ghét Hạ vì cô ấy nhìn thấu những lỗ hổng trong tôi – những lỗ hổng mà tôi đã cố lấp đầy bằng sự nổi loạn rẻ tiền và những trận đánh nhau vô nghĩa ngoài cổng trường. Phía góc thư viện, lão Vương bảo vệ đang lúi húi lau dọn. Lão dừng lại một nhịp, liếc nhìn về phía bàn chúng tôi bằng con mắt đục thủy tinh thể xám ngoét rồi lại lầm lũi quay đi. Lúc đó tôi không để ý, nhưng điệu cười thầm lặng của lão khi đó dường như chứa đựng một sự mỉa mai kỳ lạ Đúng lúc đó, tiếng còi tàu vang lên. Một âm thanh xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Theo bản năng, cả hai cùng nhìn ra cửa sổ. Những toa tàu xám xịt lướt qua như một dải phim bị cháy nắng, chở theo những hành khách không có gương mặt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má Hạ. Chỉ một giọt duy nhất. - "Tại sao cậu lại khóc?" tôi hỏi, khi tiếng tàu đã lùi xa, để lại một khoảng lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng ồn. Hạ nhìn tôi. Đôi mắt cô ấy sâu thẳm như một hố đen. - "Tôi không khóc vì buồn. Tôi khóc vì tiếng tàu vừa rồi quá sạch sẽ. Nó cuốn trôi mọi rác rưởi trong đầu tôi, trừ cậu." Tôi khựng lại. Một cảm giác nhói lên ở lồng ngực. Tôi lấy từ trong túi ra một vật: chiếc thẻ học sinh cũ kỹ tôi tìm thấy trong ngăn bàn mình sáng nay. Nhựa đã ố vàng, nhưng phần tên và ảnh chân dung đã bị cào xước thô bạo, như thể ai đó muốn xóa sổ danh tính này khỏi thực tại một cách vĩnh viễn. "Tôi tìm thấy cái này. Và tôi cá là cậu biết nó thuộc về ai," tôi nói, giọng trầm xuống. Sự điềm tĩnh của Hạ nứt vỡ. Cô ấy nhìn chiếc thẻ như nhìn thấy một thứ gì đó rùng rợn đang bò ra từ bóng tối. - "Cậu không nên chạm vào nó," cô ấy thì thầm. "Ở ngôi trường này, có những cái tên bị xóa đi không phải vì người ta quên, mà vì thực tại buộc phải từ bỏ họ." Ngôi trường này không chỉ là những dãy nhà vôi ve. Nó là một mê cung của những hành lang dài dằng dặc dẫn đến những căn phòng không có số. Có một quy tắc ngầm chảy dưới lòng đất: Cứ mỗi một chu kỳ, sẽ có một người biến mất, và mọi dấu vết về họ đều bốc hơi như sương mù buổi sớm. - "Cậu đang sợ à?" tôi hỏi, tiến sát lại gần. Mùi hương của Hạ là sự pha trộn kỳ lạ giữa mùi giấy cũ và mùi mưa nhạt. - "Tôi không sợ chết," Hạ ngước lên, đôi mắt lấy lại vẻ sắc sảo. "Tôi chỉ sợ mình biến mất mà không một ai biết mình từng hiện diện. Cậu có dám đặt cược không? Nếu trong vòng bảy ngày, cậu không tìm ra tên của chủ nhân chiếc thẻ này, cậu sẽ là người tiếp theo bị xóa sổ khỏi trí nhớ của tôi. Và khi tôi quên ai đó, người đó thực sự sẽ không còn tồn tại trên thế giới này nữa." Tôi nhìn xuống chiếc thẻ. Những vết cào xước trên nhựa trông giống như những vết móng tay tuyệt vọng. - "Chốt đơn," tôi nói, giọng vang lên đanh thép. "Nhưng nếu tôi thắng, cậu phải cho tôi biết tại sao mỗi đêm vào lúc 12 giờ, cậu lại đứng một mình trên sân thượng trường và hát một bài hát không có giai điệu cho những linh hồn lãng quên nghe." Hạ im lặng. Cô ấy thu dọn đồ, đứng dậy và bước đi. Tiếng gót giày của cô ấy gõ xuống sàn gỗ đều đặn, nhịp điệu của nó tàn nhẫn như tiếng đồng hồ đếm ngược của một bản án tử hình. Tôi ngồi lại một mình. Ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ, biến những hạt bụi bay lơ lửng thành những đốm vàng lấp lánh, nhưng lại mang một nỗi buồn sâu thẳm của những kẻ bị bỏ lại. Tôi không hề biết rằng, khoảnh khắc tôi đồng ý với lời đặt cược đó, chiếc đồng hồ của thực tại đã bắt đầu chạy sai nhịp. Tôi siết chặt chiếc thẻ trong lòng bàn tay. Nỗi đau từ những vết xước đâm vào da thịt là thứ duy nhất giúp tôi tin rằng mình vẫn còn đang đứng ở đây, trong căn phòng này, trước khi bóng tối nuốt chửng mọi thứ.