Năm đó, chị gái qua đời, cô vì trách nhiệm và tình thâm đã nhận nuôi đứa cháu vừa chào đời, đồng thời nói lời chia tay với người đàn ông mình yêu nhất. Cô không muốn anh phải gánh vác cùng mình một tương lai mờ mịt.8 năm nuôi con một mình, cô chưa từng hối hận.Cho đến ngày đưa cậu bé đi làm căn cước công dân, cô chết lặng khi va phải ánh mắt của anh. 8 năm gặp lại, anh đã là người đàn ông quyền lực, cao ngạo, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn tràn đầy oán hận.Sự trùng hợp trớ trêu bắt đầu từ đây: Đứa trẻ cô nuôi dưỡng, càng lớn lại càng có nét giống cô. Mà cô và anh, lại ngẫu nhiên mang cùng một họ.Cầm tờ khai căn cước công dân của đứa trẻ trên tay, anh cười trong nước mắt, ép cô vào góc tường:"Em giấu tôi sinh con suốt 8 năm qua, bắt con mang họ của tôi, giờ còn muốn chối bỏ sao? Em định bắt cha con tôi ly tán đến bao giờ nữa?"Một lời nói dối năm xưa, giờ đây đổi lại một hiểu lầm không thể tháo gỡ.