Chương 1: GẶP LẠI GIỮA SỰ TRÙNG HỢP
avatar

Vân Du

30/04/2026
Sự Trùng Hợp Nghiệt Ngã: Nhận Nhầm Con Ruột

Tiếng loa phát thanh tại cơ quan công an quận vang lên đều đều, chen lẫn tiếng ồn ào của dòng người đông đúc đi làm căn cước công dân. Lâm Tuệ An khẽ sửa lại cổ áo cho cậu con trai tám tuổi, nhẹ giọng nhắc nhở:

"Cá Nhỏ, lát nữa chụp ảnh con phải ngồi thẳng lưng, không được nghịch ngợm nghe chưa?"

Lâm Tuệ Minh ngước đôi mắt tròn xoe, trong veo nhìn mẹ, nghiêm túc gật đầu:

"Mẹ yên tâm, con lớn rồi mà!"

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ, tim Tuệ An chợt thắt lại. Thằng bé càng lớn lại càng có nhiều nét thanh tú giống hệt chị gái quá cố của cô, và vô tình, cũng mang vài phần phảng phất giống chính cô. Tám năm trước, chị gái cô qua đời ngay trên bàn sinh vì băng huyết. Để bảo vệ giọt máu duy nhất của chị, cô cắn răng nói lời chia tay với Lâm Hàn Phong, chấp nhận làm một người mẹ đơn thân khi tuổi đời còn quá trẻ. Cô cắt đứt mọi liên lạc, mang đứa trẻ rời khỏi thành phố này để anh không phải chịu chung gánh nặng.

"Số 142, Lâm Tuệ Minh!"

Tiếng gọi của cán bộ làm thủ tục kéo Tuệ An về thực tại. Cô vội vàng dắt tay con bước lên. Vì là thủ tục cấp căn cước công dân cho người dưới 14 tuổi, cô phải tự tay điền tờ khai thông tin cho con.

Tại bàn làm việc, cô tập trung viết: Họ và tên trẻ: Lâm Tuệ Minh. Họ và tên người giám hộ: Lâm Tuệ An.

Đúng lúc cô định ký tên, một bóng đen cao lớn từ phía sau đột ngột đổ ập xuống, bao trùm lấy cô. Một mùi hương quen thuộc mang theo hơi thở lạnh lùng trượt qua chóp mũi, khiến toàn thân Tuệ An đông cứng. Mùi gỗ tuyết tùng pha lẫn vị bạc hà lạnh buốt — mùi hương mà cô có nhắm mắt cũng không thể quên.

"Lâm Tuệ An."

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên ngay trên đỉnh đầu cô. Giọng nói ấy không lớn, nhưng giống như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Tuệ An. Cô run rẩy ngẩng đầu lên.

Lâm Hàn Phong!

Người đàn ông năm đó cô từng yêu đến cốt tủy, giờ đây đang đứng ngay trước mặt cô. Tám năm không gặp, anh đã cởi bỏ vẻ ngông cuồng của thời niên thiếu, thay vào đó là bộ âu phục cắt may thủ công đắt giá, khí chất bức người, cao ngạo và lạnh lùng.

Đôi mắt phượng sắc bén của Lâm Hàn Phong găm chặt vào cô, chứa đựng một sự phẫn nộ bị đè nén suốt gần một thập kỷ. Hôm nay anh đi cùng lãnh đạo cấp cao đến kiểm tra tiến độ số hóa dữ liệu dân cư, nhưng không thể ngờ được, anh lại nhìn thấy chiếc bóng dáng mà mình vừa hận vừa nhớ suốt 8 năm qua.

"Hàn... Hàn Phong..." Tuệ An lắp bắp, sắc mặt cắt không còn giọt máu. Cô vô thức dịch bước chân, che chắn cho Lâm Tuệ Minh ở phía sau.

Nhưng hành động lúng túng đó không qua được mắt Lâm Hàn Phong. Ánh mắt anh dời từ khuôn mặt tái mét của cô xuống đứa nhỏ đang tò mò nhìn mình.

Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt của Lâm Tuệ Minh, đồng tử của Lâm Hàn Phong co rụt lại. Đứa trẻ này khoảng tầm bảy, tám tuổi. Gương mặt nó có đến bốn năm phần giống Lâm Tuệ An, đặc biệt là chiếc mũi cao thanh tú và khuôn miệng nhỏ nhắn. Đáng nói hơn, khóe mắt của đứa trẻ lại hơi xếch nhẹ lên — nét đặc trưng giống hệt anh.

Lâm Hàn Phong lao đến, gạt tay Tuệ An ra để giật lấy tờ khai thông tin trên bàn. Ánh mắt anh quét nhanh qua dòng chữ: Lâm Tuệ Minh, sinh năm 2018.

Năm 2018... Chính là năm cô tàn nhẫn nói lời chia tay rồi biến mất khỏi cuộc đời anh! Một sự trùng hợp nghiệt ngã ập đến trong tâm trí Lâm Hàn Phong. Vì cả hai người đều mang họ Lâm, nên khi nhìn thấy đứa trẻ mang họ Lâm, tuổi tác lại hoàn toàn trùng khớp với thời điểm cô bỏ đi, trong đầu anh ngay lập tức nổ tung một giả thuyết duy nhất: Năm đó cô bỏ đi, là vì cô đã mang thai con của anh! Đứa trẻ này mang họ Lâm không phải vì theo họ mẹ, mà là theo họ của anh! Cô cố tình trốn đi để lén lút sinh đứa trẻ này!

"Lâm Tuệ An!" Lâm Hàn Phong gầm lên một tiếng thấp, đôi mắt anh đỏ ngầu vì kích động và phẫn hận. Anh thô bạo túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô vào góc tường vắng người bên cạnh hành lang.

"Anh buông tôi ra! Hàn Phong, anh điên rồi à?!" Tuệ An đau đớn kêu lên, ra sức giãy giụa. "Phải, tôi điên rồi! Tôi điên mới bị em lừa gạt suốt 8 năm qua!"

Lâm Hàn Phong ép mạnh cô vào tường, một tay ghim chặt hai cổ tay cô lên đỉnh đầu, tay kia giơ tờ khai căn cước công dân lên trước mặt cô, giọng nói run rẩy vì tức giận:

"Em giấu tôi sinh con suốt 8 năm qua, bắt con mang họ Lâm của chúng ta, giờ gặp lại còn muốn giấu giếm sao? Lâm Tuệ An, em định bắt cha con tôi ly tán đến bao giờ nữa hả?!"

Nhìn giọt nước mắt phẫn uất chực trào trong mắt người đàn ông quyền lực ấy, Tuệ An hoàn toàn sững sờ. Anh... anh nghĩ Cá Nhỏ là con trai của anh sao?