Chương 1: Góc thư viện ám mùi nắng và bụi giấy
avatar

Vân Du

30/04/2026
Nắng Hạ Năm Ấy

Trường THPT Chuyên nấp mình dưới những tán phượng vĩ già nua, nơi tiếng ve sầu mùa hạ bắt đầu rỉ rả những thanh âm đầu tiên báo hiệu một kỳ thi căng thẳng. Đối với phần lớn học sinh lớp 10, thư viện là nơi "cực chẳng đã" mới phải đặt chân vào để mượn vài cuốn tài liệu tham khảo. Nhưng với Lâm Hạnh Nguyên, nơi này chính là lãnh địa, là bến đỗ bình yên duy nhất giúp cô thoát khỏi những ồn ào của đám bạn cùng trang lứa.

Hạnh Nguyên là một "con mọt sách" chính hiệu. Cô không thích những buổi tụ tập trà chanh, cũng chẳng mặn mà với những câu chuyện phiếm về các nam thần bóng rổ. Thứ cô yêu là mùi giấy cũ mục nát, là cái tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hạt bụi rơi trong nắng chiều, và là thế giới kỳ ảo ẩn sau những con chữ của Nam Cao, Thạch Lam hay Vũ Trọng Phụng.

Chiều nay, khi cả trường đang náo loạn vì trận giao hữu bóng đá dưới sân, Hạnh Nguyên lại lẻn vào góc khuất nhất của thư viện – khu vực dành cho văn học cổ điển Việt Nam. Cô thu mình lại giữa hai kệ sách cao ngất, ngồi bệt xuống sàn gạch men lạnh lẽo, vùi đầu vào cuốn "Gió đầu mùa".

Đúng lúc ấy, Đỗ Hoài An bước vào.

Hoài An là giáo viên trẻ mới về trường được một học kỳ. Với gương mặt thanh tú, cặp kính cận tri thức và phong thái điềm đạm, anh nhanh chóng trở thành tâm điểm của hội nữ sinh. Tuy nhiên, anh chưa bao giờ bận tâm đến những ánh mắt ngưỡng mộ đó. Anh đến thư viện để tìm kiếm một nguồn cảm hứng mới cho đề án học sinh giỏi Văn sắp tới.

Tiếng bước chân của anh nhẹ tênh trên nền gạch, nhưng trong không gian yên ắng như tờ này, nó lại vang lên những nhịp điệu đều đặn. Anh dừng lại trước dãy kệ số 04. Mắt anh lướt qua những gáy sách bạc màu, rồi bất chợt dừng lại khi thấy một lọn tóc đen nhánh thò ra từ sau đống tài liệu lộn xộn.

Hoài An khẽ nhướng mày, anh lách người qua khe hẹp giữa hai kệ sách. Một cảnh tượng thú vị đập vào mắt: Một cô học trò nhỏ, dáng vẻ gầy gò, đang ôm khư khư cuốn sách trong lòng, gương mặt thanh tú hiện rõ sự say mê đến quên cả đất trời. Ánh nắng chiều xiên khoai qua cửa sổ, rọi thẳng vào những trang giấy ố vàng, tạo nên một vầng hào quang mờ ảo bao quanh cô gái ấy.

"Sách của Thạch Lam hay đến mức khiến em quên cả giờ ra chơi sao?"

Giọng nói trầm ấm, pha chút sảng khoái vang lên khiến Hạnh Nguyên giật bắn mình. Cô luống cuống làm rơi cuốn sách xuống sàn, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ hoảng hốt ngước nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt. Khi nhận ra đó là thầy Hoài An – người thầy nổi tiếng khó tính nhưng tài hoa mà đám bạn vẫn thường bàn tán – tim cô bỗng đập chệch một nhịp.

"Em... em xin lỗi thầy! Em chỉ định đọc một lát..." Hạnh Nguyên vội vàng thu dọn sách vở, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm việc xấu.

Hoài An không hề trách phạt. Anh cúi xuống, nhặt cuốn sách lên, ngón tay dài thanh mảnh lướt qua bìa sách. Anh nhìn cô, ánh mắt mang theo một sự tò mò chưa từng có. Trong cái thời đại mà học sinh chỉ mải mê với những giá trị hào nhoáng bên ngoài, việc bắt gặp một cô bé lớp 10 trốn mình trong góc tối để nghiền ngẫm văn chương thuần túy là một điều hiếm hoi, thậm chí là kỳ tích.

"Em tên gì?" Anh hỏi, giọng điệu đã dịu đi rất nhiều.

"Dạ... Lâm Hạnh Nguyên, lớp 10 Văn ạ." Cô lí nhí trả lời, đôi tay bối rối vò vạt áo đồng phục.

Hoài An khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại gieo vào lòng Hạnh Nguyên một cảm giác khó tả. Anh đưa cuốn sách trả lại cho cô, không quên dặn dò: "Hạnh Nguyên... Một cái tên đẹp. Rất hợp với người thích đọc Thạch Lam. Ngày mai, sau giờ học chính khóa, em hãy đến văn phòng khoa Văn gặp tôi. Đội tuyển học sinh giỏi đang thiếu một người có 'tâm hồn' thực sự giống như em."

Nói rồi, anh quay lưng đi, để lại một mình Hạnh Nguyên đứng ngẩn ngơ giữa những kệ sách. Mùi hương gỗ nhạt nhòa từ người anh dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một hương vị thanh xuân dịu ngọt mà cô sẽ chẳng bao giờ quên.

Ánh nắng cuối chiều dần tắt, nhưng trong lòng cô nữ sinh mọt sách, một ngọn lửa nhỏ đã bắt đầu nhen nhóm – ngọn lửa mang tên Đỗ Hoài An.