
Vân Du
“Bùi Thần, thầy làm bạn trai em nha?”
Lữ Diệp một tay xách ngược chiếc cặp trên vai, tay kia cầm viên kẹo mút dở, giọng nói tuy có chút lí nhí nhưng lại đủ sức nặng để ném vào không gian một sự tĩnh lặng đến gai người.
Chỉ một câu hỏi, hàng ngàn lớp sóng dư luận bỗng chốc cuộn trào. Những bước chân vốn dĩ đang gấp gáp dưới cái nắng hè bỗng dừng lại, tất cả đều tự động bật “chế độ hóng chuyện”.
Trong phút chốc, sân trường rộng lớn đã bị lấp đầy bởi những vòng người vây kín, đông đến mức không thể đếm xuể, vây lấy hai nhân vật chính vào giữa tâm điểm của sự xì xào.
“Cái quái gì thế? Lữ Diệp đại tiểu thư đi tỏ tình với thầy Thần sao?”
“Nhớ năm lớp mười, hai người này cãi nhau không ít, có lần còn kéo lên tận văn phòng phó hiệu trưởng. Tình yêu của người ta bắt đầu từ sự lãng mạn, còn hai người này bắt đầu từ ‘chiến tranh’ à?”
“Trời ạ, chị ấy thật sự dám tỏ tình với cả thầy chủ nhiệm cũ của mình luôn!”
“Có gì mà Lữ Diệp không dám? Cô ấy là tiểu thư duy nhất của nhà họ Lữ, cha là ‘trùm’ kim cương của thành phố này đấy. Ngôi trường khang trang chúng ta đang đứng cũng nhờ một tay ông Lữ tài trợ cả thôi.”
“Liệu thầy Thần có vì gia thế của tiểu thư họ Lữ mà gật đầu không nhỉ?”
Mối quan hệ “căng như dây đàn” giữa Bùi Thần và Lữ Diệp từ lâu đã trở thành giai thoại của ngôi trường này. Họ được gọi vui là “Lữ Nước” và “Thần Lửa” – vốn dĩ là hai thái cực không bao giờ có thể dung hòa. Đỉnh điểm của sự mâu thuẫn chính là lá thư nặc danh tố cáo Bùi Thần sau kỳ kiểm tra học kỳ 1. Bức thư chỉ trích anh không đủ chuyên môn dạy Hóa, đòi thay giáo viên chủ nhiệm ngay lập tức. Lúc ấy, mọi mũi dùi đều chĩa về phía Lữ Diệp. Trùng hợp thay, cô cũng đột ngột đổ bệnh và nghỉ học suốt một tháng trời. Người ta xì xào cô là “con rùa rụt cổ”, dám làm không dám chịu, mượn bệnh để trốn tránh trách nhiệm. Đến tận bây giờ, tác giả thật sự của lá thư nãy vẫn còn là một ẩn số chưa có lời giải...
Thế nhưng, đúng như câu nói “không đánh không quen biết”, dù Bùi Thần không còn chủ nhiệm Lữ Diệp, cả hai vẫn âm thầm giữ liên lạc. Không ít lần, người ta bắt gặp bóng dáng hai người ẩn hiện nơi góc phòng thí nghiệm Hóa học, cùng tranh luận gay gắt về những bài toán khó.
Cứ thế, Lữ Diệp gom nhặt từng mảnh nhỏ của những lần kề cạnh ấy, vô tình bước hẳn một chân qua cánh cửa của tình yêu lúc nào không hay.
Trước những lời xì xào về gia thế nhà họ Lữ và sự áp sát đầy táo bạo của cô học trò cũ, gương mặt Bùi Thần vẫn không hề biến sắc. Anh đứng đó, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của đám đông, tựa như một mặt hồ phẳng lặng giữa cơn bão.
Anh chậm rãi đưa mắt nhìn Lữ Diệp. Ánh mắt anh không dừng lại ở bộ dạng bất cần của cô, cũng chẳng mảy may dao động khi nghe đến hai chữ “kim cương” hay “tài trợ”. Anh nhìn cô, bằng một sự thấu triệt khiến nụ cười trên môi Lữ Diệp bỗng chốc trở nên gượng gạo.
Bùi Thần tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Anh không nổi giận, cũng chẳng có vẻ gì là bị xúc phạm.
Giọng nói của anh vang lên, không cao không thấp, nhưng đủ khiến những kẻ đang bàn tán phải im bật: “Em nghĩ tình cảm là một đề hóa học chỉ cần có đủ xúc tác là sẽ có kết quả sao? Hay em nghĩ... tiền của cha em có thể mua được một đáp án đúng?”
Lữ Diệp sững người.
Bùi Thần chỉnh lại cổ áo, nhìn thẳng vào mắt cô lần cuối trước khi buông lời lạnh lùng: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú với em. Càng không có hứng thú với những trò chơi của một người chưa trưởng thành