Chương 1: Lời hứa lúc hoàng hôn hành khất
avatar

Vân Du

21/05/2025
Năm Tháng Sau Này

Mùi bệnh viện luôn là thứ mùi tàn nhẫn nhất thế gian. Nó trần trụi, lạnh lẽo, nồng nặc mùi thuốc khử trùng hòa lẫn với hơi thở khô khốc của những sinh mệnh đang lùi dần vào bóng tối.

Trong căn phòng bệnh số 302 của bệnh viện trung tâm Thành phố S, tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh tít... tít... chậm rãi, thưa thớt như đếm ngược khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại của bà Lê. Ánh hoàng hôn cuối ngày hắt qua ô cửa kính, đổ một màu vàng vọt, vỡ vụn lên vầng trán loang lổ vết đồi mồi của người phụ nữ trên giường bệnh.

Lê Minh Anh quỳ rạp bên mép giường, hai tay ôm chặt lấy bàn tay gầy guộc, chỉ còn da bọc xương của mẹ. Nước mắt cô rơi lã chã, thấm đẫm vào tấm chăn bông màu trắng toát. Năm nay cô hai mươi ba tuổi, nhưng đôi mắt của cô thì đã chết từ năm mười tám tuổi — cái năm mà chiếc xe cứu thương mang người con trai có nụ cười như nắng mùa thu đi mãi không về. Giờ đây, ông trời lại muốn cướp đi chỗ dựa duy nhất còn lại của cô trên cuộc đời này.

"Minh Anh... con gái của mẹ..." Giọng bà Lê thều thào, hơi thở đứt quãng qua chiếc mặt nạ oxy. Bà cố gắng quay đầu, ánh mắt đục ngầu, mệt mỏi nhìn về phía bóng đen cao lớn đang đứng im lìm ở góc phòng. "Nhật... Huỳnh Nhật... lại đây với mẹ."

Trần Huỳnh Nhật bước ra khỏi khoảng tối. Anh lặng lẽ như một chiếc bóng thâm trầm đã bao bọc nhà họ Lê suốt mười lăm năm qua. Chiếc áo khoác gió bụi bặm của một hướng dẫn viên du lịch vừa vội vã bắt chuyến bay đêm từ vùng cao trở về còn chưa kịp thay ra. Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt đen sâu hoắm không chút gợn sóng, nhưng bàn tay anh khi chạm vào thành giường lại khẽ run lên một nhịp rất nhẹ.

"Mẹ, con đây." Nhật cúi người, nắm lấy bàn tay còn lại của bà Lê. Từ năm mười tuổi được nhà họ Lê nhận nuôi, anh đã gọi người phụ nữ này một tiếng "mẹ", và tự nguyện đứng sau lưng Minh Anh với danh nghĩa một người anh trai nuôi, cam chịu nhìn cô dùng cả thanh xuân để yêu một người đàn ông khác.

Bà Lê dùng chút tàn lực cuối cùng, đặt bàn tay của Minh Anh vào lòng bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần của Huỳnh Nhật. Bà nhìn hai đứa trẻ mình nuôi nấng, nước mắt trào ra từ khóe mắt sâu hoắm:

"Mẹ không sống được bao lâu nữa... Minh Anh, tính tình nó bướng bỉnh, lại cứ nhốt mình vào những câu chữ đau buồn để trốn tránh thực tại... Mẹ đi rồi, ai sẽ che chở cho nó đây? Nhật... mẹ biết tâm tư của con... Mẹ cầu xin con, hãy cưới nó. Hãy làm bến đỗ cho nó... Có như vậy, mẹ mới nhắm mắt xuôi tay được."

Minh Anh bàng hoàng ngẩng đầu lên, bờ vai gầy run rẩy dữ dội: "Mẹ! Mẹ nói cái gì vậy? Anh Nhật là anh trai của con! Con không thể..."

"Minh Anh... coi như mẹ xin con... hãy để mẹ được yên lòng..." Bà Lê bắt đầu thở dốc, chiếc máy đo nhịp tim bên cạnh rú lên những hồi chuông cảnh báo dồn dập. Đường điện tâm đồ trên màn hình dao động một cách hỗn loạn.

Huỳnh Nhật nhìn người mẹ nuôi đang hấp hối, rồi nhìn xuống đỉnh đầu của Minh Anh. Lòng anh đau đớn đến mức vụn vỡ. Anh biết đây là sự ích kỷ, biết đây là sự cưỡng cầu sẽ đẩy cả hai vào địa ngục. Nhưng anh yêu cô. Tình yêu cấm kỵ, thầm kín ấy đã gặm nhấm anh suốt mười lăm năm qua, khiến anh nhiều lần phải trốn chạy bằng những chuyến dẫn đoàn biền biệt khắp nẻo đường đất nước. Để rồi cuối cùng, anh vẫn không thể trốn khỏi định mệnh.

"Mẹ, con đồng ý." Nhật siết chặt bàn tay đang run rẩy của Minh Anh trong lòng bàn tay mình, giọng anh khàn đặc nhưng kiên định như một lời thề độc. "Con sẽ cưới Minh Anh. Cả đời này, chỉ cần con còn sống, không ai có thể bắt nạt cô ấy."

Minh Anh nhìn bàn tay mình bị anh giữ chặt, cô muốn rụt lại nhưng cái nhìn cầu xin của người mẹ trên giường bệnh giống như một chiếc xiềng xích vô hình khóa chặt mọi sự phản kháng của cô. Cô cắn chặt môi đến mức bật máu, từ trong kẽ răng thốt ra một chữ nghẹn ngào:

"Vâng..."

Tiếng máy đo nhịp tim kéo dài một tiếng tít... vô tận. Bàn tay bà Lê buông thõng xuống. Sẩm tối hôm đó, tờ giấy đăng ký kết hôn của Trần Huỳnh Nhật và Lê Minh Anh được ký ngay tại phòng hành chính của bệnh viện, chữ ký còn chưa kịp ráo mực thì người mẹ đã ra đi vĩnh viễn.