
Vân Du
Thành phố S về đêm chìm trong màn mưa lất phất, những ánh đèn neon nhấp nháy phản chiếu xuống mặt đường nhựa ướt sũng. Tại một con hẻm nhỏ nằm sâu trong khu công nghiệp bỏ hoang, không khí đặc quánh mùi máu và rác rưởi.
“Đứng lại! Thằng ranh kia, mày chạy đi đâu cho thoát?”
Tiếng quát tháo vang lên xé toạc màn đêm. Một chàng thanh niên đang hớt hải chạy, hơi thở đứt quãng. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đã lấm lem bùn đất, mái tóc đen hơi rối che khuất một phần gương mặt thanh tú. Dù trong tình cảnh nhếch nhác, vẫn không thể giấu đi vẻ ngoài đẹp đến thoát tục của anh.
Đó là Phan Nhựt Phát. Và hiện tại, anh đang bị gần chục tên côn đồ cầm gậy gộc đuổi theo. “Chết tiệt, mình diễn hơi quá tay rồi sao? Đám người này dai như đỉa vậy.” Nhựt Phát thầm rủa trong lòng, nhưng đôi chân vẫn giả vờ loạng choạng như thể sắp kiệt sức.
Ngay khi anh bị dồn vào ngõ cụt, một ánh đèn pha ô tô cực mạnh từ đầu hẻm rọi thẳng vào, làm tất cả lóa mắt. Tiếng động cơ gầm rú, một chiếc Jeep đen hầm hố phanh gấp ngay trước mặt đám đông, bụi nước bắn tung tóe. Cánh cửa xe mở ra. Một đôi bốt da đen cao cổ bước xuống, tiếp đó là một bóng dáng thanh mảnh nhưng tràn đầy áp lực.
Trần Kiều Hạ - lão đại bang Thanh Vân. Cô khoác chiếc áo măng tô đen, mái tóc đuôi ngựa cột cao, đôi mắt sắc lạnh như dao găm lướt qua đám côn đồ.
“Địa bàn của bang Thanh Vân, từ bao giờ lại để đám tép riu các người đến làm loạn?” Giọng nói của cô không cao, nhưng đủ khiến kẻ đối diện phải rùng mình.
Tên cầm đầu đám côn đồ run rẩy, nhưng vẫn cố lên giọng: “Trần… Trần lão đại! Thằng nhóc này quỵt tiền đại ca tụi tôi, cô đừng có xen vào việc người khác!”
Kiều Hạ không thèm liếc hắn lần thứ hai. Ánh mắt cô dừng lại trên người chàng trai đang run rẩy nép vào góc tường. Ánh đèn pha rọi sáng gương mặt anh, đôi mắt to tròn ngập nước, làn da trắng sứ và vẻ cam chịu khiến bản năng bảo vệ của một kẻ cường giả trong cô bỗng trỗi dậy.
“Từ bây giờ, cậu ta là người của tôi.” Kiều Hạ lạnh lùng nói, rồi quay sang đàn em phía sau: “Xử lý đi. Đừng để máu bẩn dính vào xe của tôi.”
“Rõ!” Đám thuộc hạ bang Thanh Vân đồng thanh hô lớn, lao vào giải quyết đám côn đồ chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Kiều Hạ chậm rãi tiến lại gần Nhựt Phát. Thấy cô đến gần, anh càng thu mình lại, giọng nói run run như tiếng mèo con: “Đừng… đừng đánh tôi…”
Kiều Hạ nhướn mày. Lão đại khét tiếng giới hắc đạo như cô, lần đầu tiên thấy một sinh vật yếu ớt và xinh đẹp đến thế này. Cô đưa tay ra, giọng điệu dù vẫn cứng nhắc nhưng đã dịu đi đôi chút: “Đứng dậy. Theo tôi về, không ai dám động vào cậu nữa.”
Nhựt Phát ngước nhìn cô, đôi mắt long lanh như chứa cả bầu trời sao, từ từ đặt bàn tay thon dài vào lòng bàn tay chai sần vì cầm súng của cô.
“Cắn câu rồi.” Một tia cười kín đáo lóe lên rồi biến mất trong đáy mắt Nhựt Phát.
Kiều Hạ kéo anh lên xe. Trong không gian chật hẹp của chiếc Jeep, mùi hương nam tính nhạt nhòa của Nhựt Phát hòa cùng mùi khói thuốc nhàn nhạt trên người Kiều Hạ tạo nên một bầu không khí kỳ lạ. Cô ném cho anh một chiếc khăn khô: “Lau đi. Tên gì?”
“Phan… Phan Nhựt Phát ạ.” Anh lí nhí, đôi tay run rẩy lau nước mưa trên mặt: “Cảm ơn chị đã cứu em. Em… em không có nhà để về, bọn họ đã lấy hết tất cả của em rồi…”
Nói đoạn, anh khẽ sụt sịt, hai bờ vai gầy rung nhẹ như thể đang cố kìm nén tiếng khóc. Kiều Hạ vốn là người sắt đá, vậy mà nhìn cảnh này, tim cô bỗng mềm đi một góc.
“Được rồi, đừng khóc. Về nhà tôi, tôi thiếu một người nấu cơm. Làm được không?”
Nhựt Phát gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ: “Dạ được! Em nấu ăn ngon lắm! Chị cho em theo, em sẽ ngoan mà!”
Kiều Hạ nhìn bộ dạng “thỏ con” của anh, khẽ nhếch môi. Cô không biết rằng, quyết định mang “con thỏ” này về nhà chính là bước ngoặt làm đảo lộn cả cuộc đời lão đại của mình.
Chiếc xe Jeep lao đi trong đêm, hướng thẳng về dinh thự của bang Thanh Vân. Một cuộc “nuôi cáo trong nhà” chính thức bắt đầu.