Trích:
"Lê Gia Bảo, cậu bước qua vạch một milimet nữa thôi là tôi băm cậu ra làm mười tám khúc đấy!" Bình An nghiến răng, tay cầm cây thước kẻ gõ cộp cộp xuống mặt bàn gỗ đã bị rạch một đường sâu hoắm ở giữa.
Gia Bảo chẳng buồn ngước mắt, tay vẫn xoay bút điệu nghệ, khinh khỉnh đáp: "Bàn này của nhà trường, không phải của nhà cậu. Với cả... chỗ tôi chật quá, chân dài biết để đâu?"
"Cậu...!"
Bình An cứng họng. Nhìn cái vẻ mặt tự tin đến mức đáng ăn đấm của kẻ bên cạnh, cô chỉ muốn dùng cục tẩy xóa sổ luôn cái tên đáng ghét này khỏi cuộc đời mình.