Chương 1: Quán cũ và người cũ
avatar

Mộc An

20/01/2026
Đồ Ngốc

Nắng chiều Hà Nội chưa bao giờ dịu dàng. Nó giống như một loại rượu mạnh, thấm qua những tán lá me, hắt lên mặt bàn gỗ của quán cà phê nhỏ nằm sâu trong hẻm, khiến mọi thứ trở nên vàng vọt và cũ kỹ.

Nguyễn Bình An đẩy gọng kính, đôi mắt mỏi mệt rời khỏi màn hình máy tính vẫn còn trắng xóa. Ở tuổi hai mươi tám, sự "bình an" dường như chỉ là một cái tên xa xỉ mà bố mẹ đặt cho cô để gửi gắm ước nguyện, còn thực tại lại là một chuỗi ngày chạy đua với deadline, với những bản thảo bị từ chối và nỗi lo cơm áo không tên của một người viết lách tự do. Cô tự cười giễu chính mình: Một nhà văn chuyên viết về hạnh phúc, lại là kẻ bất lực nhất trong việc tìm thấy sự bình yên cho tâm hồn.

Tiếng chuông gió ở cửa quán vang lên lanh lảnh, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man. Một người đàn ông bước vào.

Anh mang theo luồng không khí khô lạnh của những tòa nhà cao tầng và mùi hương gỗ trầm mặc. Bình An không ngẩng đầu, nhưng đôi vai cô vô thức cứng lại. Có những mùi hương dù mười năm không gặp, chỉ cần một lần thoáng qua, cơ thể đã tự động kích hoạt chế độ phòng thủ. Đó là bản năng.

Ở phía quầy thu ngân, Lê Gia Bảo khẽ tháo chiếc đồng hồ đeo tay, động tác khoan thai và đĩnh đạc. Anh gọi một ly Latte rồi đảo mắt nhìn quanh quán một lượt. Khi ánh mắt ấy dừng lại ở góc bàn khuất sau chậu cây lưỡi hổ, đôi môi anh hơi cong lên một độ cung rất nhỏ. Anh bước về phía cô, từng bước chân nện xuống sàn gỗ đều đặn như nhịp đếm của định mệnh.

Bình An vẫn cắm cúi viết, hoặc ít nhất là cô đang giả vờ như thế. Những ngón tay cô bắt đầu gõ loạn nhịp trên bàn phím. Cô tự nhủ rằng thành phố này có đến cả triệu người, xác suất gặp lại cái kẻ từng là "kẻ thù không đội trời chung" thời cấp ba là cực kỳ thấp. Nhưng định mệnh vốn dĩ là một tay chơi bài gian lận, và hôm nay, nó đã lật ngửa quân bài mà cô sợ nhất.

Một ly Latte nóng với hình vẽ lá dương xỉ hoàn hảo được đặt nhẹ nhàng xuống cạnh máy tính của cô.

“Đừng cố gõ chữ nữa, em đang viết toàn chữ ‘A’ kìa.”

Giọng nói ấy không còn vẻ cao vút, ngạo mạn của cậu thiếu niên năm nào, mà đã trở nên trầm lắng và có sức nặng hơn. Bình An từ từ ngẩng đầu lên. Trước mặt cô là Gia Bảo của hiện tại – một người đàn ông thành đạt với ánh mắt thâm trầm, khác hẳn với cậu học sinh nghịch ngợm năm xưa luôn bày trò trêu chọc khiến cô tức phát khóc.

Hai người nhìn nhau, một khoảng lặng kéo dài như thể cả thập kỷ vừa trôi qua chỉ trong vài giây.

Bình An nhớ về cái ngày cô từng dùng thước kẻ vạch một đường ranh giới lên mặt bàn học chung, nghiêm giọng tuyên bố rằng bất cứ ai bước qua vạch đó sẽ là kẻ thù của cô suốt đời. Ngày đó, Gia Bảo đã thản nhiên đặt chiếc bút của mình đè lên vạch kẻ rồi vẽ dọc theo đường kẻ đó những cánh hoa bé xíu bằng mực xanh, anh cười ranh mãnh nói rằng: "Luật là để phá, còn Bình An là để trêu".

Ký ức là một thứ kỳ lạ. Nó giống như một vết mực khô, tưởng chừng đã biến mất nhưng chỉ cần một giọt nước nhỏ vào, nó lại loang ra dữ dội, không thể kiểm soát.

“Anh vẫn thích can thiệp vào chuyện của người khác nhỉ, Lê Gia Bảo?” Bình An lên tiếng, giọng cô bình thản hơn cô tưởng, dù nhịp tim đang phản bội chủ nhân của nó.

Gia Bảo thản nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện, đôi mắt anh chưa từng rời khỏi gương mặt cô. Anh mỉm cười, nụ cười vẫn mang nét lém lỉnh của ngày xưa nhưng đã pha thêm chút dịu dàng của một người đã đi qua nhiều sương gió.

“Có những người, dù mười năm hay hai mươi năm, vẫn khiến tôi muốn làm phiền.”

Anh đẩy ly Latte về phía cô thêm một chút. Hơi nóng từ ly bốc lên, làm nhòa đi một phần gương mặt anh.

“Tôi thấy em ngồi đây từ hai tiếng trước. Em vẫn giữ thói quen cũ, khi gặp chuyện bế tắc sẽ cắn môi đến mức bật máu.

Bình An giật mình, vội vàng buông môi dưới ra. Cô không ngờ anh lại quan sát mình kỹ đến vậy. Sự quan tâm này đối với cô không phải là sự lãng mạn, mà là một sự đe dọa. Bởi lẽ, người hiểu rõ thói quen của bạn nhất, thường cũng là người có khả năng làm tổn thương bạn sâu sắc nhất.

“Tôi đang làm việc. Và đây không phải là nơi để ôn lại kỷ niệm cũ.” Cô cố tình dùng giọng lạnh lùng nhất có thể.

Gia Bảo không hề nao núng. Anh lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc bút cũ. Bình An nheo mắt nhìn, đó chính là chiếc bút anh đã dùng để vẽ hoa lên mặt bàn năm nào. Lòng cô thắt lại.

“Em viết về tình yêu, nhưng trang giấy lại trắng xóa. Phải chăng vì người làm nghề viết sách như em cũng đang thiếu đi sự trải nghiệm thực tế? Hay vì... em vẫn đang đứng ở cái vạch ranh giới mười năm trước mà không dám bước qua?

Anh biết công việc của cô. Anh biết cô đang gặp bế tắc. Anh biết tất cả, trong khi cô chẳng biết gì về mười năm qua của anh ngoài những mẩu tin tức rời rạc về một doanh nhân trẻ họ Lê vừa trở về từ Mỹ.

Thanh xuân của mỗi người thường được đánh dấu bởi một cái tên mà ta vừa muốn quên đi, lại vừa muốn ghi nhớ mãi. Với Bình An, Gia Bảo chính là cái tên ấy.

Có một ký ức mà cô luôn chôn giấu: Năm lớp 12, sau một trận cãi vã nảy lửa về việc chọn trường đại học, Bình An đã ngồi khóc một mình ở góc sân trường vắng lặng giữa cơn mưa rào bất chợt. Cô khóc vì áp lực, vì sự cô đơn của một kẻ luôn phải tỏ ra mạnh mẽ.

Gia Bảo đã tìm thấy cô. Anh không an ủi bằng những lời sáo rỗng. Anh chỉ lẳng lặng cởi chiếc áo khoác đồng phục, che lên đầu cả hai, rồi ngồi xuống cạnh cô trong im lặng. Giữa tiếng mưa gào thét, anh đã nói một câu mà đến tận bây giờ vẫn còn vang vọng trong đầu cô: "Bình An, sau này nếu không thể làm một người mạnh mẽ, thì hãy làm một người hạnh phúc. Tớ sẽ không để ai bước qua vạch ranh giới của cậu nữa, ngoại trừ tớ."

Giữa không gian quán cà phê yên tĩnh, thực tại và quá khứ bắt đầu đan xen vào nhau. Người ta thường nói thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù có bị cảm lạnh bạn vẫn muốn được đắm mình trong đó một lần nữa. Nhưng với Bình An và Gia Bảo, thanh xuân của họ không chỉ là mưa rào, mà là một trận chiến không khoan nhượng, nơi mà kẻ thắng và người thua cuối cùng đều bị tổn thương bởi chính sự kiêu ngạo của mình.

Gia Bảo khẽ đẩy ly nước về phía cô, cử chỉ ấy giống hệt cách anh từng đặt hộp sữa lên bàn cô sau mỗi lần hai người cãi vã nảy lửa.

“Bình An này, mười năm qua, em đã tìm thấy sự bình an thực sự chưa?”

Câu hỏi ấy như một nhát dao nhỏ, khía vào lớp vỏ bọc mà cô đã dày công xây dựng. Quá khứ bắt đầu lội ngược dòng, đưa cả hai băng qua những thăng trầm để trở về điểm khởi đầu của mọi chuyện - đó là năm lớp 10, khi họ mới mười lăm, mười sáu tuổi.