Chương 1: Chương 1: Hoa Và Ký Ức
avatar

Ngân Kim

20/08/2026
Hoa Nở Giữa Thăng Long

Dịu Hàm cúi người, nhặt lấy vài cọng hoa mười giờ lên. Thân cây mềm oặt, nhũn ra vì úng nước, vừa chạm vào đã nát bấy trong lòng bàn tay.

Nhơn nhớt. Lạnh ngắt. Khiến lòng cô co thắt lại và khó chịu quá.

Mấy ngày trước thôi, tụi nó còn xanh mướt. Cây nào cây nấy mập mạp, ngậm nắng khoe ra từng bông hoa với đủ màu sắc rực rỡ.

Vậy mà...

Ngồi xổm dưới đất, Dịu Hàm lặng nhìn về những cây dập nát. Rồi khẽ thở dài.

Cả luống hoa giờ chẳng còn mấy phần sức sống. Nước mưa đọng thành từng vũng nhỏ giữa các gốc cây, những cánh hoa đủ màu lẫn trong bùn đất, nhợt nhạt đến đáng thương.

Cô cắn môi, gạt đi lớp bùn sang một bên, cẩn thận đặt từng cọng hoa xuống hố. Đây là thứ duy nhất theo cô từ thế giới cũ sang đây. Chết một gốc... là mất đi một phần quá khứ.

Tháo đôi hài thêu, vén gấu váy và xắn ống quần lên quá đầu gối. Thôi còn nước còn tát chứ sao giờ.

Cô bước chầm chậm xuống luống. Chân vừa chạm, lớp bùn non lập tức lún xuống, ôm lấy mắt cá. Tiếng ọt ẹp cứ thế mà vang khe khẽ giữa khoảng vườn.

Dịu Hàm khựng lại, chợt thấy vui tai.

Âm thanh ấy quen thuộc quá.

Hồi còn nhỏ, mỗi lần theo mấy dì, mấy thím ra đồng ghim mạ sau mưa, bùn cũng phát ra thứ âm thanh vui tai như thế. Mỗi bước chân lún xuống lại "ọt" một tiếng, kéo theo lũ trẻ cười khanh khách, đứa nào đứa nấy cũng cố giẫm mạnh coi ai làm tiếng kêu to hơn.

Khi ấy cô còn chê bùn bẩn, cứ nhăn nhó mỗi lần bị đất bắn lên quần áo. Vậy mà bây giờ, giữa khoảng vườn xa lạ, chỉ một tiếng bùn lún khe khẽ thế mà đủ để lòng cô mềm xuống thế này.

​Dịu Hàm lắc đầu, tay cô thoăn thoắt bắt đầu dọn dẹp. Những cây đã thối vữa, không còn sống nổi, cô lấp đất chôn ngay tại chỗ. Còn những cọng cây non yếu ớt, cô lại cẩn thận nâng niu, nhẹ nhàng chuyển từng gốc sang gò đất khô ráo.

- Ráng lên... đừng chết hết nhé. - Cô lẩm bẩm, vuốt lớp đất quanh gốc.

Mây mù vỡ tan, từng tia nắng cuối ngày rọi xuống khoảng vườn. Dịu Hàm phủi lớp bùn trên tay, ngẩng đầu mới hay trời đã xế rồi, cô ngắm lại luống hoa một lượt.

- Ít nhất... tụi mầy còn sống nhỉ?

Dịu Hàm khẽ mỉm cười, nhìn những chiếc lá vẫn đang cụp xuống.

- Mai có nắng, chắc ổn thôi.

​Gió thổi hiu hiu, hất vài lọn tóc lưa thưa vương lên trán. Chẳng buồn vén, cô xách đôi hài lên, quay người bước đi trên con đường lát đá.

Tiếng xào xạc vang lên bên tai. Đang tiết giao mùa, hai hàng cây trong vườn nhà họ Lê liên tục lắc lư theo gió.

Bọn chúng thơm lắm, cô ngửi thấy đủ thứ mùi, nào hoa quế, hoa lan. Thêm mấy cây tùng, tùng la há với dáng lạ quắc. Nhìn ngứa mắt, chỉ muốn dọn sạch cho rồi.

- Tiểu thư! Tiểu thư!

​Đi được một đoạn, Dịu Hàm nghe tiếng ai đó hốt hoảng gọi. Cô tặc lưỡi, lầm bầm:

​- Tới nữa rồi...

Cứ tưởng cả nhà kéo nhau đi trẩy hội hay về trang xá hết rồi. Ai ngờ...

Chép miệng, coi như chẳng nghe thấy gì, cô lẳng lặng bước tiếp. Mà chân thì thành thật hơn chủ nhân, càng lúc càng đi nhanh. Chiếc váy lụa xắn cao chưa kịp thả xuống, chân trần dính vệt bùn khô cứ thế phăm phăm sải bước trên đường.

Nhưng chạy trời đâu khỏi nắng, tiếng thở hắt ra đứt quãng, kèm theo tiếng bước chân lẹp kẹp phía sau lưng ngày càng gần.

- Tiểu... thư! Người có thể chậm chút cho em nhờ...

​Một con bé tỳ nữ tầm mười lăm, mười sáu tuổi thở không ra hơi, hai búi tóc củ tỏi lắc lư theo từng nhịp chạy. Vừa bắt kịp Dịu Hàm, nó xốc lại vạt áo, định nói gì đó thì mắt chợt trợn trừng ra, tay run run chỉ đôi chân lốm đốm bùn non của cô.

​- Bồ tát ơi! Người... người lại làm gì thế này? Lội bùn ư? Còn xắn váy quá gối?

Nó ôm ngực, hít liền mấy hơi mà chưa hoàn hồn lại được, lảo đảo về phía sau mấy bước như sắp ngất tới nơi.

Dịu Hàm nghiêng đầu nhìn con bé, thật sự không hiểu rốt cuộc nó cuống quýt vì cái gì. Cô chớp chớp mắt, ngó xuống bản thân một lượt.

- Nhà có cháy đâu mà ngươi nháo lên thế? Chân dính tí bùn thôi mà, làm như chưa thấy bao giờ không bằng?

Cô thản nhiên kẹp đôi hài đắt tiền dưới nách cho tiện tay, phủi phủi vạt áo, cảm thấy chuyện này chẳng có gì to tát.

- Bồ tát ơi! Người là thiên kim đấy! Là viên ngọc quý nhà họ Lê á... Ai đời tiểu thư lại đi kẹp hài dưới nách thế kia!

​Mặt nó đỏ gay, quýnh quáng nhào tới giật lấy đôi hài khỏi tay Dịu Hàm. Nhưng ngay lập tức, nhận ra mình vừa thất lễ, con bé ôm giật mình rụt cổ cúi đầu lí nhí.

​- Em… Em xin lỗi tiểu thư.

​Nó miếu máo, lấy khăn trong cạp váy ra, cúi xuống vừa chùi bớt lớp bùn khô dưới chân cô vừa lầm bầm xót xa.

​- Lỡ Lão gia hay Quản gia mà nhìn thấy cái dáng này của người, chắc em bị đánh gãy lưng quá!

​Con bé sụt sịt, cái đầu cứ nhích dần, chực quệt cả nước mắt nước mũi vào vạt váy cô. Dịu Hàm thở dài, đưa tay xoa xoa thái dương, đẩy cái đầu xù ấy ra xa một chút, lái sang chuyện khác cho đỡ nhức đầu.

- Ngươi tìm ta có chuyện gì à?

Con bé đang lúi húi lau chân thì bỗng khựng lại. Đôi mắt mở to như vừa nhớ ra chuyện gì.

Ý chết! - Nó vỗ đầu mình rõ to.

- Em quên mất! Lão gia kêu người đến phòng khách đó ạ. Mau... người mau về thay xiêm y đi.

​Chưa kịp mở miệng hỏi, Dịu Hàm đã bị lôi xềnh xệch về phía trước, tý nữa là cấm đầu vào lưng của con bé.

​- Cúc! Cúc! Từ từ thôi... - Sắc mặt cô tái mét cố giữ thân bằng vừa hét trong hoảng sợ.