Chương 1: Tình cảm chưa cảm nhận được
avatar

Dạ Uyển

05/08/2026
Quân Nhân Giả Đứng Đắn

“Tử Đã, chú già thế này rồi sao không đi kiếm bạn gái đi? Chú ở nhà làm gì cả ngày chứ?”

Tịch Chi vừa từ phòng ngủ bước ra, thấy hắn ngồi ở bàn trà gõ máy tính liền lên tiếng. Chú nhỏ thế mà lại chẳng quan tâm lời cô nói gì cả, hắn lập tức bỏ máy tính qua một bên, đôi tay thon dài đẩy đồ ăn sáng lại gần cô một chút.

Quần áo cô hiện tại chẳng mấy kín đáo, dù sao cũng là ở nhà nên cô ăn mặc thế nào chả được. Tịch Chi không để ý nhưng ánh mắt hắn vốn lạnh lẽo dần trở nên xao động rồi... đồ ngủ nhóc con này mặc còn không có đồ bảo hộ. Là muốn hắn nhìn đi đâu đây chứ?

“Tịch Chi, ăn mặc kiểu gì vậy? Khách của tôi tới đây thì tôi biết ăn nói thế nào?” dù sao cũng là nhà riêng của hắn, cô chỉ qua ở tạm vài ngày không thể phá quy tắc nhà hắn được.

“Chú đợi một chút, lát tôi lên thay... chú nhỏ, không tính để cháu gái nhịn đói đấy chứ?” Tử Dã liếc cô một cái, ánh mắt đỏ ngầu rơi trên thân thể mềm mại kia, khóe môi khẽ cong nhẹ lên một chút. Là con nhóc này không biết trời cao đất dày, cứ thế ăn uống một cách ngon lành.

Khuôn ngực đầy đặn lộ sau lớp áo voan mỏng, Tịch Chi cô cúi người xuống đã bị hắn nhìn thấy hết rồi, hai núm tròn nhỏ xinh hồng hào cứ thế đập vào mắt hắn. Hắn là đàn ông không phải thầy tu thế nên bên dưới đã sớm bị hoa cảnh khi nãy làm cho cứng rắn.

Nhóc con này thật không biết trời cao đất rộng là gì, người như hắn vốn dĩ không ăn chay nhưng trước giờ cũng không động lòng với ai. Vậy mà nhóc con này lại làm hắn hứng tính ngay lập tức.

Xem ra, Tử Dã hắn ngang cầm thú rồi. Ít nhiều cũng là cháu gái hắn, làm sau hắn có thể có suy nghĩ vấy bẩn chính cháu gái của mình. Hắn... sợ bản thân hắn không kiềm chế nổi mất.

“Lát nữa đối tác của tôi tới đây, ăn nhanh rồi lên phòng đi.”

“Gì chứ? Gặp đối tác tại nhà riêng á? Không lẽ đối tác nữ?” Hắn lười biếng dựa vào ghế, cũng chẳng muốn đôi co với con nhóc mới lớn này, tùy tiện ừm một tiếng.

Tịch Chi vốn đang ăn uống ngon miệng khẽ ngước mặt lên một chút, cô ngẩn người một chút sau đó lấy lại bình tĩnh, hình như hơi không thích nghi được thì phải. Cổ họng ngột ngạt tới mức nước bọt nuốt xuống rất khó khăn.

“Thế sao?”

“Ừm.”

Vừa dứt câu bóng người cao lớn lạ lẫm đẩy cửa bước vào bên trong khiến Tử Dã hắn phải ngẩng đầu lên nhìn. Theo phản xa, cô cũng ngước lên nhìn người đàn ông đối diện, sao tên đó lại có mật khẩu nhà chú cô chứ?

Nhận ra quần áo trênn cơ thể mình chẳng hề đứng đắn, nhóc con vội đẩy Tử Dã về phía trước che chắn. Thực sự để người ngoài nhìn thấy cảnh này thực sự rất ngượng.

Cô nhỏ giọng, gương mặt nhỏ nhắn xen lẫn ủy khuất không nói nên lời. Sao hắn bảo lát nữa đối tác của hắn mới tới... hắn bảo là nữ cơ mà? Sao bây giờ lại lòi ra một gã đực thế này cơ chứ?

“Chú... sao chú bảo... lát nữa mới tới?” Giọng nhóc con như ngậm hạt thị, lí nhí bên tai hắn, dáng vẻ ương ngược khi nãy nói chuyện với hắn biến mất hẳn.

“Mày nuôi gái trong nhà?” Khuy Lục nhướng mày nhìn nhóc con được Tử Dã hắn che trước mắt, khóe môi cong lên nụ cười nhạt.

“Nuôi cả chim hoàng yến trong nhà nữa à?”

Chim hoàng yến? Là sao chứ? Nuôi cái gì?

“Cháu gái tao, mày im miệng được rồi.”

Với cảnh tượng ngay trước mắt, quần áo xộc xệch thế kia chắc gì hắn nghĩ cô chính là cháu gái của hắn? Dù sao cũng không cùng huyết thống, có yêu nhau cũng chỉ có lỗi với cha mẹ cô thôi.

Hắn được nhận nuôi khi cô còn chưa chào đời nữa là.

Khuy Lục nhướng mày thêm lần nữa, lần này hắn khônng nhìn cô mà hắn đang nhìn anh em của mình kiên nhẫn với nhócc con này thế nào. Đúng là hiếm gặp.

Tử Dã bế xốc cô lên một chút, dùng nửa thân thể cao lớn che chắn thân thể mình ngọc sương mai kia, biết cô không thoải mái khi người lạ vào nhà, đúng lúc hắn lại không muốn ngườin khác thấy thân thể cô.

Chính hắn cũng không biết tại sao lại như thế. Nhưng mà từ lúc thấy nhóc con này trên mình chỉ mặc mỗi áo ngủ, nơi nào đó lộ ra rõ ràng trước mắt hắn, hắn đã khắc cốt ghi tâm dáng vẻ ấy rồi.

Bước chân hắn không nhanh cũng không chậm, bước chân vững tới mức cô bất động trên vòng tay hắn.

Mùi bạc hà phảng phất len lỏi qua chóp mũi cô, gương mặt bỗng chốc nóng ra vô lí. Cô đâu có làm gì? Hình như hắn với Tịch Chi là gần gũi quá mức rồi thì phải.

“Chú nhỏ... cho tôi xuống có được không?”

Hắn bây giờ mới bước nhanh chân, bế cô vào phòng ngủ, sau đó đặt cô lên giường, hành động rất dịu dàng, nhưng trên mặt hắn sắp đen thành đít nồi rồi.

Tử Dã vốn điềm tĩnh bây giờ lại khó chịu nhăn mặt.

“Tịch Chi, tôi bảo cháu thế nào? Không nghe lời?”

Hiếm khi thấy người đàn ông này biểu lộ cảm xúc, cô biết mình chọc tức hắn rồi. Trước mặt đối tác mà cô trong bộ dạng như thế hắn chắc chắn sẽ bị người ta đánh giá. Lỡ như hợp đồng hắn bị hủy chẳng phải cô là đắc tội với hắn hay sao.

“Chú... tôi chỉ...”

Lời nói chưa dứt, hắn đã đánh mạnh vào mông cô. Cơn đau tới bất ngờ tới mức cô phải vội lấy tay che trái đào tròn trịa lại.

“A... ưm...”

“Ai cho em dám không mặc đồ lót xuống nhà? Hửm?”

“Phải phạt! Cháu nói xem lỡ như đối tác của tôi không kí hợp đồng thì tôi biết ăn nói với cha mẹ cháu thế nào”

“Chú... tôi không mặc... đau, đừng đánh nữa...”