Chương 1: Bão đêm
avatar

Châu Lam

31/07/2026
Vết Thương Dưới Máu Quân Phục

Chương 1: Bão Đêm Đêm ấy, biên giới không có trăng. Gió từ những dãy núi tràn xuống thung lũng mang theo hơi lạnh buốt đến tận xương. Mây đen dày đặc che kín bầu trời, chỉ để lại một khoảng tối mênh mông như có thể nuốt chửng tất cả. Trong màn đêm tĩnh lặng ấy, ánh đèn vàng từ Sở Chỉ huy tiền phương hắt ra, yếu ớt như ngọn lửa cuối cùng giữa biển đêm. 23 giờ 40 phút. Căn hầm chỉ huy chìm trong bầu không khí căng thẳng. Trên bức tường phủ kín bản đồ tác chiến, những ký hiệu màu đỏ nối tiếp nhau như một mạng nhện khổng lồ. Phía góc phải, một con dấu đỏ thẫm nổi bật trên bìa hồ sơ. Chiến dịch tuyệt mật: BÃO ĐÊM. Mười tám quân nhân đứng thành hàng trước bàn chỉ huy. Họ đều là những người tinh nhuệ nhất được tuyển chọn từ nhiều đơn vị khác nhau. Có người mới ngoài hai mươi tuổi, cũng có người đã đi gần hết đời lính. Điểm giống nhau duy nhất là trên gương mặt ai cũng hiện rõ vẻ bình thản đến lạ, như thể họ đã quen với việc đối diện sinh tử. Đại tá Lục Đình Quân chậm rãi khép tập hồ sơ. Đôi mắt từng trải lướt qua từng khuôn mặt quen thuộc rồi dừng lại ở người đàn ông đứng bên trái mình - Hạ Chấn Quốc. Hơn mười năm cùng vào sinh ra tử, chỉ cần một ánh mắt, cả hai đã hiểu đối phương đang nghĩ gì. Lục Đình Quân cười nhạt, rút bao thuốc trong túi áo, đưa sang. - Điếu cuối trước giờ xuất quân? Hạ Chấn Quốc nhận lấy, châm lửa. Ánh lửa bùng lên trong tích tắc, soi rõ hai gương mặt đã hằn dấu vết của năm tháng. Ngoài kia, cơn gió đầu mùa bất chợt rít qua khe núi, mang theo mùi đất ẩm và hơi mưa. - Con gái tôi hôm qua vừa tròn ba tuổi. Hạ Chấn Quốc nhìn làn khói mỏng tan dần trước mặt. - Con bé mới biết gọi 'ba'. Lục Đình Quân bật cười. - Thằng Cảnh Thần nhà tôi thì suốt ngày nghịch đất. Vợ tôi bảo sau này lớn lên chắc chẳng giống bố, làm lính cực quá. Hai người nhìn nhau, nụ cười thoáng qua rất nhanh. Không ai biết rằng, cuộc trò chuyện tưởng như bình thường ấy, sau này lại trở thành ký ức cuối cùng giữa hai người đàn ông từng cùng nhau đi qua vô số trận chiến. Trong những năm tháng quân ngũ, họ đã quen với những cuộc chia tay không biết ngày gặp lại. Có những lần xuất quân, họ chỉ kịp để lại một câu nói đơn giản: "Hoàn thành nhiệm vụ sẽ trở về." Nhưng không ai dám chắc chữ "trở về" ấy có thật sự xảy ra hay không. Đúng lúc đó, từ phía cuối căn hầm vang lên một tiếng cười khẽ. Một chiến sĩ trẻ đang kiểm tra lại dây đeo ba lô vừa nghe thấy câu chuyện liền quay sang. - Báo cáo chỉ huy, nghe hai người nói chuyện làm tôi nhớ nhà quá. Lục Đình Quân nhìn cậu. - Nhớ nhà thì sao còn cười? Người chiến sĩ trẻ gãi đầu. - Báo cáo, vì nghĩ đến lúc hoàn thành nhiệm vụ được về nhà nên thấy vui ạ. Cậu vừa nói vừa cúi xuống chỉnh lại chiếc phù hiệu trên ngực áo. Đó là một người lính trẻ mới chưa đầy ba năm trong quân ngũ. Không phải người nhiều tuổi nhất trong đội, cũng không phải người có nhiều chiến công nhất, nhưng trong mắt mọi người, cậu là một người luôn mang theo sự lạc quan hiếm thấy giữa những ngày tháng huấn luyện khắc nghiệt. Lục Đình Quân nhìn cậu, hỏi: - Nghe nói cậu vừa xin nghỉ phép? Người chiến sĩ lập tức đứng nghiêm. - Báo cáo chỉ huy, sau nhiệm vụ này em muốn xin về thăm gia đình vài ngày. - Có chuyện gì? Cậu cười. - Vợ em sắp sinh. Cả căn hầm như bớt đi vài phần căng thẳng. Một vài người lính đứng gần đó bật cười trêu chọc. - Thế mà trước giờ giấu kỹ vậy? Người chiến sĩ trẻ hơi ngại, đưa tay gãi đầu. - Em muốn hoàn thành nhiệm vụ trước rồi mới về. Với lại... em đã hứa với cô ấy rồi. Lục Đình Quân nhìn cậu. - Hứa chuyện gì? Người chiến sĩ im lặng vài giây, rồi mỉm cười. - Em hứa sẽ tự tay đặt tên cho con. Không ai nói thêm. Bởi trong căn hầm ấy, tất cả đều hiểu những lời hứa giản dị như vậy có ý nghĩa thế nào đối với một người lính. Có thể ngoài kia là chiến trường. Có thể phía trước là hiểm nguy. Nhưng phía sau mỗi người họ vẫn luôn có một nơi để trở về. Một gia đình đang chờ đợi. Một người đang mong ngóng. Một lời hứa chưa kịp thực hiện. Lục Đình Quân nhìn từng người trước mặt. Mười tám người lính. Mười tám cuộc đời. Mười tám lý do để họ nhất định phải trở về. Nhưng không ai biết rằng... Đêm hôm đó, có những lời hứa sẽ mãi mãi dừng lại giữa chiến trường. Lục Đình Quân đưa mắt nhìn đồng hồ. Kim giây vừa chạm đúng số mười hai. Ông khép tập hồ sơ màu xanh sẫm, đầu ngón tay dừng lại vài giây trên dòng chữ TỐI MẬT, rồi ngẩng đầu nhìn mười tám người lính đang đứng trước mặt. Trong căn hầm chỉ huy, ngoài tiếng mưa nện xuống mái bạt và tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp, không còn bất kỳ âm thanh nào khác. "Kiểm tra trang bị lần cuối." Mệnh lệnh vừa dứt, mười tám người gần như đồng thời đứng nghiêm. Tiếng kéo khóa ba lô, tiếng lên đạn, tiếng kiểm tra khóa an toàn và những chiếc móc kim loại va vào nhau vang lên đều đặn. Không ai cần nhắc ai, mọi động tác đều chính xác như đã trở thành bản năng sau hàng nghìn giờ huấn luyện. Bên ngoài, cơn mưa cuối cùng cũng đổ xuống. Nước mưa quất mạnh lên tấm bạt ngụy trang, tạo thành những âm thanh nặng nề như tiếng trống trận vọng từ nơi rất xa. Một chiến sĩ trẻ khẽ ngước nhìn cửa hầm.