Hàn
Ý Hiên có thói quen nhìn trộm Nghiêm Trường rửa xe từ cửa sổ nhà mình.
Lần nào cũng vậy, cô vừa ngắm vừa tấm tắc khen: “Chú ấy thật vừa miệng.”
Vào một ngày mùa hạ, Ý Hiên lại lấp ló bên ô cửa sổ, phóng tầm mắt để nhìn sang căn nhà ở phía đối diện. Chẳng biết xui xẻo thế nào, cô lại vô tình bị chú nhỏ phát hiện, trừng mắt nhìn lại.
Ý Hiên giật mình, vội vàng thu người xuống để trốn sau bức tường, không ngừng tự trách:
“Đáng đời mày lắm, ai bảo mê trai làm gì. Lại còn là trai già nữa chứ!”
“Em nói ai là trai già?” Bất thình lình, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai khiến Ý Hiên lạnh cả sống lưng.
Cô từ từ ngước mắt lên nhìn, bắt gặp ngay gương mặt đẹp trai, góc cạnh của Nghiêm Trường, hơi thở có chú khó nhọc.
Biết bản thân đã làm chuyện khuất tất, Ý Hiên từ từ đứng dậy, không dám nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Trường mà chỉ nhỏ giọng nói: “Em xin lỗi chú. Tại em…”
“Em làm sao?”
“Em… em thích nhìn chú rửa xe. Lúc đó chú quyến rũ lắm nên em mới không kiềm chế được mà…”
Cơ bụng săn chắc, bờ vai rộng, cảm giác vô cùng vững chãi kết hợp với từng đợt nước bắn lên từ vòi rửa xe khiến nhịp tim trong lồng ngực Ý Hiên không ngừng tăng nhanh.
“Là của mình, nhất định phải là của mình.” Cô lẩm bẩm nói như một câu thần chú, đến nỗi nhiều đêm còn nằm mơ được Nghiêm Trường hôn nữa.
Cảm giác vô cùng ngọt ngào.
“Nhìn trộm?” Hắn lạnh giọng hỏi:
“Em xin lỗi chú.”
“Tôi không muốn nhận lời xin lỗi. Vô nghĩa lắm.” Đối diện với gương mặt nhỏ nhắn, gò má hơi ửng đỏ của cô, Nghiêm Trường thích thú muốn trêu chọc thêm một chút.
“Vậy chú muốn em làm gì ạ?” Cô gái nhỏ ngây thơ hỏi lại, nhìn sâu vào mắt hắn.
Lần đầu tiên đứng gần như vậy, Ý Hiên không nhịn được mà tham lam muốn tiến gần thêm một chút. Cô sợ lát nữa đây khi bản thân bị tố giác, e là sẽ chẳng còn được hít chung bầu không khí với Nghiêm Trường nữa.
Nghĩ vậy, cô vừa vui lại vừa sợ.
Nếu không phải bị bắt quả tang, e là cả đời này Ý Hiên cũng không thể xác nhận được một điều rằng bản thân cô thật sự rất thích Nghiêm Trường. Thích đến nỗi trong điện thoại cô còn có một album riêng của lưu ảnh của chú ấy từ facebook về.
Mỗi đêm, cô gái nhỏ đều mở ra ngắm rồi mỉm cười. Thi thoảng Ý Hiên còn hơi bạo gan, chủ động hôn lên màn hình điện thoại. Nụ hôn đó có phần nhạt nhẽo nhưng lại là thứ khiến Ý Hiên xoa dịu nỗi mong nhớ khôn nguôi.
Nghiêm Trường không trả lời ngay mà hỏi ngược lại: “Thế em có thể làm gì để bù đắp cho tôi?”
“Làm gì cũng được ạ. Nhưng chú phải hứa với em một điều kiện, đó là không được mách bố mẹ em đâu đó.”
“Được.”
Nghiêm Trường gật đầu, sau đó ghé sát tai cô mà thì thầm:
“Ý Hiên, em thích rửa xe như vậy, thế thì tôi chiều em. Chúng ta cùng rửa xe trên giường có được không? ‘Phụ tùng’ của tôi đến lúc phải bảo trì rồi.”
Hắn vừa dứt lời, Ý Hiên liền vô thức hỏi lại: “Nó bị hỏng rồi ạ?”
Nghiêm Trường: “...”
Hai mươi chín năm cuộc đời chưa được mang ra sử dụng, phụ tùng này của hắn chỉ hơi cũ thôi, còn chất lượng thì phải nhờ Ý Hiên thử mới biết được.
“Cứ kiểm tra là biết.” Rất nhanh, Nghiêm Trường đã kéo cô gái nhỏ sang nhà mình rồi đóng cửa lại.
Sau cánh cửa kia, Nghiêm Trường nhìn Ý Hiên rồi hỏi nhỏ:
“Em muốn kiểm tra bằng tay hay bằng miệng?”
Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, cô gái nhỏ cảm giác giống như hắn đang thủ thỉ với mình vậy.
Yêu thầm bao lâu, đây là lần đầu tiên Ý Hiên được chú ấy đối xử một cách dịu dàng. Quả thật, chút lời ngon ngọt này đã khiến cô gái nhỏ không kìm nén được mà mừng thầm trong bụng.
“Chú ấy cũng thích mình sao?” Cô nghĩ.
Từ trước đến giờ, dù ở chung một xóm nhưng Ý Hiên chỉ dám nhìn trộm thôi. Nghiêm Trường trong mắt cô vô cùng lạnh lùng, khó gần. Giả sử nếu cho cô cơ hội được tiếp cận, cô cũng sẽ không dám lên tiếng đâu.
Hôm nay Ý Hiên hành động khinh suất như vậy thế mà lại vô tình được tổ đãi. Cuối cùng sau hơn hai năm thầm thương trộm nhớ thì cô cũng được đứng ở đối diện, trò chuyện với Nghiêm Trường. Hơn nữa, lại còn ở trong phòng kín.
“Sao thế? Biết sợ rồi à?”