
Nhu Nhu
Chương 1: Ánh Hào Quang Trước Ngày Tàn
Thành phố về đêm luôn là nơi phô bày rõ nhất sự xa hoa của giới thượng lưu.
Những tòa nhà cao tầng sáng rực ánh đèn, những buổi tiệc sang trọng, những gia tộc đứng trên đỉnh của giới kinh doanh,…Tất cả tạo nên một thế giới mà người bình thường khó có thể chạm tới.
Trong thế giới ấy, cái tên Tô Vãn An luôn được nhắc đến với sự ngưỡng mộ.
Cô là đại tiểu thư nhà họ Tô, con gái duy nhất của Tô Minh Thành và Lâm Nhã.
Từ nhỏ, Tô Vãn An đã sống trong sự yêu thương của gia đình. Cô được học tại những trường danh tiếng, được tiếp xúc với môi trường kinh doanh từ sớm và luôn được xem là người kế thừa tương lai của tập đoàn Tô thị.
Nhưng điều khiến người khác ngưỡng mộ cô không chỉ là thân phận.
Tô Vãn An chưa từng dựa vào danh tiếng của gia đình để tồn tại.
Năm hai mươi tuổi, cô bắt đầu tham gia vào những dự án nhỏ của công ty. Ban đầu, nhiều người cho rằng cô chỉ là một tiểu thư được gia đình nâng đỡ, không thể chịu nổi áp lực thương trường.
Nhưng cô đã dùng kết quả để chứng minh tất cả.
Một dự án tưởng chừng thất bại được cô cứu rỗi chỉ trong ba tháng. Những ý tưởng mới của cô giúp công ty mở rộng thêm thị trường. Dần dần, những lời nghi ngờ biến thành sự công nhận.
Trong mắt nhân viên Tô thị, Tô Vãn An không chỉ là con gái chủ tịch.
Mà cô là người có năng lực thật sự!
Hôm nay, cái tên Tô Vãn An càng trở nên nổi bật hơn bao giờ hết. Bởi vì ngày mai, cô sẽ đính hôn với Cố Dịch Thần - Người thừa kế tập đoàn Cố thị.
---
Biệt thự nhà họ Tô hôm nay đặc biệt náo nhiệt.
Người làm ra vào liên tục chuẩn bị cho buổi lễ ngày mai. Những bó hoa được đưa đến, danh sách khách mời được kiểm tra nhiều lần, từng chi tiết nhỏ đều được sắp xếp cẩn thận.
Đây không chỉ là một lễ đính hôn.
Đây là sự kết hợp giữa hai gia tộc lớn.
Trong Phòng, Tô Vãn An đứng trước gương, nhìn chiếc váy được chuẩn bị cho ngày mai.
Chiếc váy không quá cầu kỳ, nhưng từng đường may đều tinh tế. Đó là phong cách cô yêu thích — sang trọng nhưng không phô trương.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc hộp nhẫn đặt trên bàn.
Ba năm trước, cô chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay.
Ngày cô gặp Cố Dịch Thần lần đầu tiên, ấn tượng của cô về anh chỉ có hai từ.
Lạnh lùng.
Anh luôn giữ khoảng cách với mọi người, nói chuyện ngắn gọn và hiếm khi để lộ cảm xúc.
Lần đầu hợp tác giữa hai công ty, cô từng nghĩ người đàn ông này rất khó tiếp cận.
Nhưng sau thời gian tiếp xúc, cô phát hiện Cố Dịch Thần không giống những lời đồn bên ngoài.
Anh không dịu dàng với tất cả mọi người.
Nhưng anh luôn nhớ những điều nhỏ nhặt về cô.
Anh biết cô không thích đồ ăn quá ngọt.
Biết cô thường quên uống nước khi làm việc.
Biết cô luôn cố tỏ ra mạnh mẽ dù đôi khi cũng mệt mỏi.
Có lẽ chính vì những điều đó, cô dần mở lòng.
Tình cảm của họ không bắt đầu bằng những lời hứa lãng mạn.
Nó giống như một quá trình chậm rãi, khi hai người từ xa lạ trở thành người quan trọng nhất trong cuộc đời nhau.
"Vãn An."
Giọng nói của mẹ Tô vang lên ngoài cửa.
Cô quay lại: "Mẹ, vào đi."
Lâm Nhã bước vào, trên tay cầm một chiếc hộp trang sức.
Bà nhìn con gái, ánh mắt đầy yêu thương.
"Tới giờ mẹ vẫn cảm thấy mọi chuyện dường như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua, lúc con còn nhỏ chạy khắp nhà."
Tô Vãn An bật cười: "Mẹ, con đâu còn nhỏ nữa."
"Trong mắt mẹ, con mãi là con gái của mẹ."
Lâm Nhã mở chiếc hộp ra.
Bên trong là một chiếc vòng tay bằng ngọc.
"Đây là món quà bà ngoại để lại cho mẹ. Hôm nay mẹ tặng lại cho con."
Tô Vãn An hơi bất ngờ: "Mẹ, món này quan trọng như vậy, sao lại đưa cho con?"
"Bởi vì con là người quan trọng nhất của mẹ."
Một câu nói rất đơn giản.
Nhưng khiến lòng Tô Vãn An ấm áp.
Cô nhận lấy chiếc vòng, nhẹ nhàng đeo lên tay.
Cô chưa từng nghi ngờ tình yêu của gia đình dành cho mình.
Cũng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày những người trước mặt cô lại trở thành những người khiến cô đau lòng nhất.
---
Cùng lúc đó, tại tập đoàn Cố thị.
Cố Dịch Thần vẫn đang làm việc dù đã gần nửa đêm.
Trợ lý Trần Khải đứng bên cạnh nhìn đồng hồ, không nhịn được lên tiếng:
"Ngài Cố, ngày mai là lễ đính hôn của anh. Anh có thể nghỉ sớm một chút."
Cố Dịch Thần không ngẩng đầu: "Còn tài liệu cuối cùng."
Trần Khải bật cười.
Trong mắt người ngoài, Cố Dịch Thần là một người đàn ông không có cảm xúc.
Nhưng những người thân cận đều biết, anh đã thay đổi rất nhiều sau khi ở bên Tô Vãn An.
Trước đây, anh chỉ quan tâm đến công việc.
Sau này, lịch trình của anh luôn có thêm những khoảng thời gian dành cho cô.
"Ngài Cố."
"Hửm?"
"Anh thật sự quyết định kết hôn với cô Tô sao?"
Cố Dịch Thần dừng bút.
Một lúc sau, anh trả lời:
"Ừ."
"Không cần suy nghĩ thêm?"
"Không cần."
Trần Khải im lặng.
Anh biết tính cách của Cố Dịch Thần.
Một khi đã quyết định, sẽ không dễ dàng thay đổi.
Cố Dịch Thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh cô gái luôn tự tin đứng trước mọi người.
Tô Vãn An.
Cô khác với những người anh từng gặp.
Cô không tiếp cận anh vì thân phận hay tiền bạc.
Cô có sự kiêu hãnh của riêng mình.
Có lẽ vì vậy, anh mới muốn giữ cô bên cạnh cả đời.
---
Sáng hôm sau.
Tô Vãn An thức dậy từ rất sớm.
Hôm nay là ngày cô mong chờ nhất trong đời.
Cô mặc chiếc váy đã chuẩn bị từ trước, trang điểm nhẹ nhàng rồi bước xuống tầng.
Tô Minh Thành đang đọc báo trong phòng khách, khi nhìn thấy con gái, ông mỉm cười:
"Hôm nay con rất đẹp."
"Cảm ơn ba."
Ông nhìn cô một lúc lâu rồi nói:
"Vãn An, sau này dù kết hôn, con vẫn là con gái của ba."
Cô hơi ngạc nhiên vì câu nói ấy.
"Ba nói gì vậy? Con vẫn luôn là con gái của ba mà."
Tô Minh Thành chỉ cười.
Ông không biết rằng có những lời nói, khi chưa mất đi thì người ta thường không biết quý trọng.
---
Buổi chiều, khách mời bắt đầu đến.
Tin tức về lễ đính hôn của Tô gia và Cố gia nhanh chóng xuất hiện trên các trang báo.
"Tô tiểu thư và Cố tổng chính thức đính hôn."
"Môn đăng hộ đối của hai gia tộc lớn."
"Cuộc hôn nhân được xem là đẹp nhất giới thượng lưu."
Những lời chúc mừng xuất hiện khắp nơi.
Tô Vãn An đứng bên cạnh Cố Dịch Thần, nhận lấy ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người.
Cố Dịch Thần khẽ nắm tay cô.
"Căng thẳng sao?"
Tô Vãn An nhìn anh: "Có một chút."
"Không cần lo."
Anh nhìn cô, giọng nói chắc chắn:
"Có tôi ở đây."
Chỉ bốn chữ.
Nhưng khiến cô yên tâm.
Tô Vãn An mỉm cười.
Cô nghĩ rằng hôm nay sẽ là ngày cô bắt đầu một chương mới của cuộc đời.
Nhưng không ai biết rằng, ở nơi khác, một bí mật đã được chuẩn bị từ lâu.
Một bí mật đủ để phá hủy tất cả cuộc đời của một người đang nhen nhóm muốn công bố đến công chúng.
Đêm đó, khi mọi người đang chìm trong niềm vui, một chiếc phong bì màu trắng được gửi đến trước cửa nhà họ Tô.
Không có tên người gửi.
Chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi trên mặt giấy:
"Muốn biết sự thật về Tô Vãn An, hãy mở nó."
Không ai biết bên trong là gì.
Nhưng kể từ khoảnh khắc chiếc phong bì ấy xuất hiện, cuộc đời của Tô Vãn An bắt đầu bước sang một hướng khác.
Từ thiên kim được mọi người nâng niu…
Trở thành người bị chính gia đình mình ruồng bỏ.
Ánh hào quang của cô vẫn còn đó.
Nhưng bình yên thì đã sắp kết thúc.