
Hazy Hazy
Lý Thanh An mơ màng mở mắt, còn chưa kịp nhìn rõ mọi thứ thì một cơn choáng váng đã ập tới. Dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn khiến cô theo bản năng hít sâu vài hơi, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu đang lan khắp cơ thể. Đầu đau như búa bổ, thái dương giật thình thịch. Lý Thanh An khẽ nhíu mày, môi hé mở phát ra một tiếng rên khe khẽ. Chỉ là thức đêm giải đề tại sao cơ thể lại đau đến vậy chứ, hay là trước khi ngất cô đã đập đầu vào bàn. Trước khi chìm vào bóng tối Lý Thanh An chỉ có một suy nghĩ. “Lần sau chỉ được giải tối đa là 49 đề thôi.” Không biết trải qua bao lâu đến khi nghe tiếng khóc, hòa cùng tiếng mắng chửi vang lên bên ngoài Lý Thanh An mới từ tử mở mắt ra. Lúc nãy quá choáng váng nên chưa kịp nhìn rõ, bây giờ Lý Thanh An mới cảm thấy có gì đó không đúng. Rõ ràng lúc nãy cô đang ở nhà giải bộ đề thứ 50 thì gục ngã xuống. Tại sao cô lại ở trong mái nhà tranh vách lá như thế này, đây đâu phải là nhà của cô. Đây là đâu? Tại sao cô lại ở đây? Lý Thanh An giật thót cả người, chẳng lẽ cô bị bắt cóc ư? Nhưng mà chỗ này là chỗ nào cơ chứ. Chỗ nào mà vẫn còn nhà tranh vách lá, còn giường đất như vậy chứ. Cô vẫn chưa hiểu rõ mọi chuyện bên ngoài lại nghe thấy có người gọi tên mình Lý Thanh An liền tập trung nghe ngóng tình hình. “Thanh An nhà tôi chắc chắn không phải là người như vậy? Ông đừng nghĩ ông là phú hộ nên muốn làm gì thì làm, nói gì thì nói ư?” Tiếng của một người phụ nữ yếu ớt hết sức gào lên. Lại nghe giọng nói lạnh lùng có lẽ của một người đàn ông trẻ tuổi: “Đúng vậy, trước đây có tin đồn là cô út nhà ông gian díu với tên du côn trong trấn. Tại sao hôm nay lại mang chuyện này đem đổ lên đầu em gái tôi. Hơn nữa còn đánh nó ra nông nỗi như vậy. Trong chuyện này chắc chắn có điều khuất tất ông nhất định phải trả lời rõ cho tôi.” Một giọng nói thé thé đáng khinh vang lên: “Tao mắc gì phải đổ oan cho nó chứ, lại còn dám nói đến con gái tao à? Con gái tao là người mà chúng mày muốn nhắc là nhắc tới à? Bà con ở đây cũng thấy con nhỏ nhà các ngươi với tên du côn cùng ra khỏi đám bắp vào ban đêm, lại còn quần áo xộc xệch nữa. Người ta có câu quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Con nhỏ đó đang ở đợ nhà tao lại làm ra chuyện mất mặt như vậy xứng đáng bị đánh. Các người có giỏi thì lên trình quan đi xem thử quan xử lý ra sao. Sẽ trách tội tao hay là đem con nhỏ đó đi cạo đầu, bôi vôi, thả trôi sông cho cá nó ăn nó rỉa.” Lý Thanh An nghe mà không hiểu chuyện gì, hay là có ai ở bên ngoài đang xem tivi. Cô đang định mở miệng ra kêu người bên ngoài thì có một bàn tay lạnh ngắt che kín miệng cô lại. Lý Thanh An nhìn theo bàn tay thì thấy có một người quần áo rách rưới cả người đầy máu đang nhìn chằm chằm cô ra hiệu im lặng. Đang bị bịt kín miệng nếu không Lý Thanh An đã hét toáng lên rồi. Tròng mắt của người đó trắng dã, hơn nữa bàn tay đang đặt trên miệng cô lạnh băng không có nhiệt độ. Lý Thanh An nuốt nước bọt len lén nhìn xuống dưới, trái tim cô như ngừng đập. Vậy…vậy mà người đó lơ lửng, chân không…không chạm đất. Lý Thanh An sợ đến mức chảy cả nước mắt cả người run lên bần bật. Người phụ nữ đó…à không con ma nữ đó hỏi Lý Thanh An: “Cô có nghe ta nói hay không? Cô đừng trả lời chỉ gật đầu hoặc lắc đầu thôi. Nếu cô dám la lên tôi sẽ bóp chết cô đó nhớ chưa.” Thấy Lý Thanh An gật gật đầu lại không dám phát ra tiếng nữa thì bàn tay đặt trên miệng cô mới bỏ xuống. Ma nữ nhẹ nhàng nói: “Cô từ đâu đến? À mà thôi cũng không quan trọng. Cô có thể trả lại cơ thể cho ta được không?” Lý Thanh An không hiểu ý của ma nữ, chẳng lẽ con ma nữ này muốn cướp đoạt cơ thể của cô. Lý Thanh An khóc không thành tiếng, sao cái số cô khổ thế không biết. Cha mẹ mất từ khi cô còn nhỏ, được bà ngoại nuôi đến năm 13 tuổi thì bà cũng nhắm mắt rời xa nhân thế. Lý Thanh An không còn cách nào khác đành phải liều mạng học tập để kiếm tiền học bổng trang trải cuộc sống. Sắp tới là kỳ thi đại học, vì ngôi trường đại học mà cô hằng mơ ước nên cô học ngày học đêm. Bỗng nhiên lại bị người ta bắt cóc đến đây, bây giờ lại có con ma nữ muốn chiếm lấy thân xác của cô nữa.Ma nữ thấy Lý Thanh An khóc, cổ còn khóc to hơn, từng giọt nước mắt màu đỏ chảy ra từ đôi mắt trắng dã đó: “Cô là ai kia chứ? Tại sao cô lại cướp thân thể của ta? Mau trả đây, cô mà không trả thì ta biết làm sao bây giờ? Cha mẹ ta biết làm sao bây giờ?” Ma nữ nói xong thì bay ra ngoài xem tình hình. Bên ngoài tiếng chửi nhau ngày càng lớn, ngày càng gắt gao hơn.