
R
"Tịch Tùng à, hôm nay cậu đi làm ở chỗ mới sao?" Trịnh Thư Kì vỗ vỗ cái mặt mịn màng sau khi vừa đắp mặt nạ, sà xuống giường, nơi Tịch Tùng đang soạn đồ.
"Nghe bảo nhị thiếu gia của Sầm gia là một lẻ tâm thần rất đáng sợ, cậu cẩn thận."
Hà Tịch Tùng dừng động tác tay, khẽ mím môi: "Kỳ Kỳ, đừng nói thế, mình học tâm lý học, mình biết họ cũng rất khổ sở. Với cả, mình đã nhận lời của bác Sầm là sẽ chăm sóc tốt cho Sầm thiếu, mình sẽ làm hết năng lực của mình."
"Thôi mình đi nhé, tối mình sẽ về."
"Được, tối mình mua chân gà nướng và lòng nướng về uống bia nhé Tịch Tùng."
"Được."
Tiếng của Tịch Tùng đã nhỏ dần kèm tiếng đóng cửa, thuận tiện bắt chiếc taxi đến Sầm gia. Ngồi trong xe, Tịch Tùng trầm tư nhìn ra cửa sổ, trời đã sang thu, hai hàng cây bên đường đã ngả vàng, chỉ cần một cơn gió nhẹ lay động, cũng khiến con người ta bất giác hoài niệm, không nỡ bước nhanh, cảnh đẹp bên đường khiến Tịch Tùng nhớ lại vài kỉ niệm dường như cô đã bỏ quên.
"Đừng khóc nữa, cho anh cái này."
Cậu bé đang ôm mặt khóc trong góc vườn, trời mưa rỉ rách, nghe thấy tiếng thánh thót bên tai, vội lau nước mắt một cách vụng về, ngước lên nhìn cô bé đang đứng trước mặt. Cô bé mặc một chiếc váy nơ hồng bên trong, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác có mũ trùm đầu, thấy người anh bị mưa làm ướt, cô bé nhanh trí cởi áo của mình, trùm lên đầu cho cậu.
"Anh ơi, đừng ngồi ngoài mưa như thế, sẽ bị cảm đó. Mẹ em nói trẻ con không được dầm mưa, nếu không sẽ bị sốt rất cao."
Cậu bé đó vẫn không biến sắc, nhìn chằm chằm vào cái miệng nhanh nhảu liên tục nói, đôi mắt long lamh to tròn, để tóc mái ngố, trông rất dễ thương. Bất giác cậu bé thấy xấu hổ, khi nhìn lại bộ dạng của mình. Cậu lấy tay lau hết nước mũi nước mắt, đứng phắt dậy muốn bỏ đi.
"Anh!"
Tay cậu bị cô bé giữ lại, bị người lạ chạm vào, cậu bé bất giác giật mình, nhưng kì lạ thay, cậu không có bất cứ cảm giác sợ hãi hay muốn né tránh cô bé, ngược lại, còn mặc cho cô vuốt ve bàn tay của mình.
"Anh ơi, tay anh bị thương rồi nè."
Cậu bị thương lúc chạy ra vườn, nhưng không một ai để ý hay quan tâm đến vết thương nhỏ ấy, duy chỉ có cô bé với đôi mắt to kia nhìn ra.
"Anh ơi, anh lại đây, em băng lại cho anh."
Động tác vụng về, chăm chú của cô bé khiến cậu gạt bỏ sự đề phòng cuối cùng, dán xong còn chu cái mỏ thổi thổi.
"Tèn ten, xong rồi đó. Anh có thấy cái băng cá nhân của em dễ thương không, cái này là bố làm riêng cho em đấy. Em luôn mang theo người, nếu có ai bị thương, em sẽ tặng họ. Anh xem, còn in tên của em trên đây."
Nói rồi chỉ vào cái tên của mình, băng gạt màu hồng, đủ loại hình con vật dễ thương. Cậu cúi đầu nhìn miếng băng màu hồng trong lòng bàn tay, không nói gì.
"Em là Hà Tịch Tùng, còn anh, anh tên gì?"
"..."
"Cô gái, đến nơi rồi."
Giọng bác tài đánh thức Tịch Tùng, khi cô giật mình nhìn ra cửa, chóp dinh thự Sầm gia hiện qua tán cây.
"Dạ cảm ơn bác."
Đứng trước cổng dinh thự, Hà Tịch Tùng cảm thấy hơi căng thẳng, dẫu sao hơn 15 năm rồi cô mới quay trở lại đây.
Quản gia đưa cô vào bên trong, mọi thứ ở đây dường như chẳng có gì thay đổi, vẫn y như kí ức 15 năm về trước.
"Cô Hà, cô chờ ở đây một lúc, để tôi gọi lão gia."
"Dạ phiền chú rồi."
"Không có gì."
Tịch Tùng ngồi ở ghế chờ, cô mở điện thoại, bên trong đều là những kế hoạch và phương pháp điều trị cô đã tự soạn riêng để chăm sóc Sầm nhị thiếu gia.
"Tùng Nhi, cháu đến rồi à?"
Sầm lão gia từ trên lầu bước xuống, đi theo sau là một người phụ nữ ăn mặc rất sang trọng, nhưng không phải Sầm phu nhân mà ngày xưa Tịch Tùng biết. Người phụ nữ này trẻ hơn một chút, nhưng gương mặt không mấy đơn giản.
"Chú Sầm, cháu chào chú, chào dì."
Tịch Tùng lễ phép đỡ lấy tay Sầm lão gia, Sầm phu nhân khẽ liếc nhìn cô một cái, sau đó cũng mỉm cười gật đầu lại.
"Lão gia, đây là hộ lý cho Thần Nhi mà anh nói sao?"
"Đúng vậy, con bé là Hà Tịch Tùng, là con gái của bạn thân nhất của anh."
Hà Tịch Tùng cúi đầu: "Thưa phu nhân, cháu là Hà Tịch Tùng, cháu là bác sĩ tâm lý."
"Chào cô Hà, nghe chồng tôi bảo cô rất giỏi trong việc điều trị tâm lý, chẳng hay cô có thể giúp Thần Nhi là chúng tôi."
Tịch Tùng cười ngượng: "Dạ chú Sầm quá khen cháu thôi ạ."
"Tùng Nhi, cháu học hành giỏi giang, đã chăm sóc không ít bệnh nhân bị tâm lý, chú sao lại không biết năng lực của cháu." Sầm lão gia có vẻ rất thích Tịch Tùng, nụ cười của ông sảng khoái và giòn giã, ấm áp như một người cha người chú. Điều này cũng khiến Sầm phu nhân để ý, chồng bà ít khi cười vui vẻ như thế.
Sau cuộc trò chuyện đơn giản riêng với chủ tịch, Hà Tịch Tùng gần như nắm bắt được câu chuyện sau khi cô không đến chơi nữa. Sầm phu nhân, mẹ của Sầm Vọng Thần đã qua đời, nguyên nhân tự sát vì trầm cảm. Từ ấy, Sầm Vọng Thần trở nên khép kín, không nói chuyện, không giao tiếp và không ra ngoài nữa. Còn vị Sầm phu nhân hiện tại, là vợ hai của Sầm lão gia. Tuy nhiên, đứa con trai cả của bà ta lại hơn Sầm Vọng Thần, đứa con của chính thất 1 tuổi.
Woa cái câu chuyện nhà tài phiệt đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt. Cô nghĩ.
Đi theo quản gia men theo con đường, đến một căn phòng cuối hành lang, cả hai dừng bước trước một cánh cửa gỗ khá cũ, trên cánh tay cầm và ổ khóa chằng chịt những vết dao cạy cửa, có thể Sầm lão gia và mọi người đã nhiều lần phá cửa để Sầm Vọng Thần luôn trong tầm mắt.
"Đây là phòng của cậu chủ."
"Anh ấy ở căn phòng trên này sao?"
"Từ ngày cố phu nhân mất, căn phòng trên chóp luôn đóng kín. 15 năm nay không ai nghe thấy cậu chủ chủ động gọi tên một người nào."
"Tôi hiểu rồi."
"Vậy xin cô hãy chăm sóc cậu chủ thật tốt, đã có rất nhiều hộ lý đến đây, dù là người tốt nghiệp tiến sĩ nước ngoài, cũng không chịu nổi dù một ngày. Bệnh của cậu chủ càng ngày càng nặng, gần đây cậu ấy còn bị chứng hoang tưởng."
"Hoang tưởng?"
Tình hình có vẻ nặng hơn Tịch Tùng nghĩ, nhưng hắn là bệnh nhân của cô, Hà Tịch Tùng vẫn muốn thử.
"Chú cứ để tôi."
"Cô Hà, nếu cô cần gì hãy nói với tôi, đừng làm mình bị thương."
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn chú."