Chương 1: Kinh Đô Phủ Tuyết
avatar

Vân Quân

24/05/2026
Kiều Quân

Mùa đông năm Thiên Khải thứ mười ba.

Kinh đô nước Sở đắm chìm trong màn tuyết trắng xóa.

Phủ kín mái ngói lưu ly đỏ thẫm, những chiếc đèn lồng treo cao trước các phủ đệ lay động trong đêm. Trên con đường dài lát đá xanh, tiếng vó ngựa vọng xa giữa màn sương khiến cả kinh đô vừa xa hoa vừa cô tịch.

Phủ Thừa Tướng đêm nay đèn sáng rực.

Tiếng đàn sáo, tiếng cười nói của quan khách vọng khắp tiền viện.

Bởi hôm nay…

Là ngày thái tử đích thân tới phủ.

Nhưng phía hậu viện sâu hun hút lại lạnh đến tận xương.

Dưới mái hiên phủ đầy tuyết trắng, một thiếu nữ đang đứng lặng.

Nàng mặc váy dài màu trắng, bên ngoài khoác áo choàng lông hồ ly bạc mềm mại. Dáng người cao gầy thanh mảnh, vòng eo nhỏ đến mức dường như chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn.

Tóc đen như mực được búi nửa bằng cây trâm bạch ngọc tinh xảo.

Vài sợi tóc mềm nhẹ lay động trước gió càng khiến gương mặt nàng thêm phần yêu kiều.

Làn da trắng như tuyết.

Đôi mắt phượng sâu và dài.

Khóe môi đỏ nhạt mang theo vẻ đẹp khiến người khác không dám nhìn lâu.

Nàng chính là đích nữ Lục gia — Lục Kiều Quân.

Đệ nhất tài nữ kinh đô nước Sở.

Từ nhỏ nàng đã nổi danh thông minh, học một hiểu mười. Cầm kỳ thư họa đều tinh thông, khí chất cao quý hơn người.

Quan trọng nhất…

Nàng là người có hôn ước với thái tử.

Chỉ tiếc…

Mọi thứ hôm nay đều thay đổi.

Trong đại sảnh rực sáng ánh nến.

Lục phu nhân — mẹ kế của nàng — đang ôm con gái ruột là Lục Uyển Nhi khóc đến đỏ mắt.

“Thiếp biết chuyện này có lỗi với Kiều Quân…”

“Nhưng thái tử điện hạ và Uyển Nhi thật lòng yêu nhau…”

“Thiếp không nỡ chia cắt bọn trẻ…”

Lục Uyển Nhi ngồi bên cạnh, gương mặt thanh tú trắng bệch, dáng vẻ yếu đuối đáng thương như thể người bị bắt nạt là nàng ta.

Còn thái tử…

Lại im lặng không phủ nhận.

Toàn bộ đại sảnh không ai dám lên tiếng.

Ai cũng hiểu.

Hôn sự của Lục Kiều Quân đã bị đổi chủ.

Mà người đau nhất…

Lại chẳng có ai quan tâm.

Lục thừa tướng ngồi ở ghế chủ vị từ đầu đến cuối không nhìn nữ nhi ruột lấy một lần.

Chỉ lạnh nhạt nói:

“Kiều Quân hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không làm khó muội muội mình.”

Một câu nói.

Liền đẩy nàng vào thế không thể phản kháng.

Nếu nàng nổi giận…

Thiên hạ sẽ chê nàng lòng dạ hẹp hòi.

Nếu nàng không đồng ý…

Người bị đàm tiếu vẫn là nàng.

Lục Kiều Quân đứng ngoài hành lang.

Lặng lẽ nghe hết tất cả.

Gió lạnh thổi tung tà váy trắng.

Nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng.

Rất lâu sau…

Nàng khẽ cười.

Nụ cười đẹp đến mức khiến người khác lạnh sống lưng.

Rồi xoay người rời đi.

Không khóc.

Cũng không náo loạn.

Chỉ có bàn tay giấu trong tay áo đã siết đến bật máu.

Nửa đêm.

Một cỗ xe ngựa màu đen dừng trước phủ Đại Tướng Quân.

Tướng phủ nằm ở phía bắc kinh đô nước Sở.

Không xa hoa như phủ thái tử.

Cũng không phô trương như các gia tộc quyền quý khác.

Nhưng chỉ đứng trước cánh cổng đen cao lớn kia thôi cũng đủ khiến người khác thấy áp lực đến nghẹt thở.

Bởi nơi này…

Là phủ của Thượng Quan Viễn.

Gia chủ trẻ tuổi của Thượng Quan gia — một trong tam đại gia tộc lớn nhất nước Sở.

Đồng thời…

Cũng là vị tướng quân đáng sợ nhất triều đình.

Hắn chinh chiến nơi biên cương từ năm mười sáu tuổi.

Từng một mình dẫn quân phá vòng vây ba mươi vạn địch binh.

Nghe nói dưới kiếm hắn, máu chảy thành sông.

Nghe nói ánh mắt hắn đủ khiến người khác sợ đến quỳ lạy.

Người đời gọi hắn là: “La Sát biên cương.”

Cánh cổng lớn chậm rãi mở ra.

Một thân ảnh cao lớn từ trong bước ra.

Hắn mặc hắc y thêu ám văn, áo choàng lông sói đen phủ dài đến mắt cá chân. Thân hình cao lớn áp bức, từng bước đi đều mang theo khí thế khiến người khác không dám thở mạnh.

Ánh đèn hắt lên gương mặt hắn.

Ngũ quan sắc bén lạnh lùng như được khắc từ băng tuyết.

Đôi mắt đen sâu thẳm.

Sống mũi cao.

Bờ môi mỏng bạc tình.

Ngay cả khí tức quanh người cũng mang theo mùi máu tanh lạnh lẽo của chiến trường.

Thượng Quan Viễn dừng trước xe ngựa.

Ánh mắt lạnh băng rơi xuống người thiếu nữ vừa bước xuống.

Trong khoảnh khắc ấy…

Ngay cả gió tuyết dường như cũng chậm lại.

Một người mặc bạch y.

Một người khoác hắc bào.

Đứng đối diện giữa tuyết trời đêm đông.

Lục Kiều Quân khẽ nâng váy.

Từng động tác đều tao nhã đến cực điểm.

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt bình tĩnh mà kiêu hãnh.

“Ngài cưới ta đi.”

Giọng nàng rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến toàn bộ thị vệ phía sau biến sắc.

Ai cũng biết…

Thượng Quan Viễn ghét nhất nữ nhân chủ động tiếp cận.

Đã từng có quý nữ cố ý ngã vào lòng hắn trong yến tiệc.

Ngày hôm sau cả gia tộc nàng ta liền bị ép rời khỏi kinh đô.

Thế mà hôm nay…

Lại có người dám trực tiếp tới cửa cầu gả?

Thượng Quan Viễn nheo mắt.

Ánh nhìn sắc lạnh dừng trên gương mặt nàng thật lâu.

Rồi từng bước tiến tới.

Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.

Khí thế từ người hắn mạnh đến mức khiến không khí như đông cứng.

Nhưng Lục Kiều Quân vẫn đứng thẳng.

Không lùi.

Không sợ.

Thượng Quan Viễn cúi người.

Ngón tay lạnh lẽo nâng cằm nàng lên.

“Biết ta là ai không?”

Giọng hắn trầm thấp lạnh băng.

Lục Kiều Quân khẽ cong môi.

“Biết.”

“Biết còn dám gả?”

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.

Đôi mắt đẹp như nước hồ mùa xuân, nhưng sâu trong đó lại là sự kiêu ngạo không ai có thể bẻ gãy.

“Ngài cần một vị phu nhân.”

“Ta cần một mối hôn sự.”

“Chúng ta đều không thiệt.”

Tuyết rơi trên vai hai người.

Mùi hương bạch kỳ nam từ hắn hoà vào hương thơm mạn đà la nơi nàng nhàn nhạt theo gió thoảng qua.

Thượng Quan Viễn nhìn nàng thật lâu.

Rất lâu sau…

Hắn đột nhiên bật cười.

Một tiếng cười cực nhẹ.

Nhưng đủ khiến toàn bộ thị vệ kinh hãi đến biến sắc.

Bởi vị chiến thần lạnh lùng này…

Đã rất nhiều năm chưa từng cười.

Hắn cúi đầu nhìn nàng.

Ánh mắt sâu đến đáng sợ.

“Một khi bước vào Thượng Quan phủ…”

“Muốn quay đầu cũng không còn kịp.”

Lục Kiều Quân khẽ nâng mắt.

Khóe môi đỏ cong lên đầy mê hoặc.

“Trùng hợp thật.”

“Ta chưa từng biết hối hận là gì.”