La La
Đêm ấy, mưa rất lớn.
Tiếng sấm vang vọng khắp hoàng cung Sở quốc, ánh chớp trắng xé ngang bầu trời đen đặc. Trong góc sâu nhất của Tây lãnh cung, một nữ nhân đang đau đớn nằm trên giường gỗ cũ kỹ.
“Mỹ nhân! Người cố thêm chút nữa!”
Cung nữ già vừa lau mồ hôi vừa run giọng nói. Máu đã nhuộm đỏ cả lớp chăn mỏng. Nữ nhân trên giường cắn chặt môi đến bật máu, bàn tay gầy guộc nắm chặt tấm đệm rách. Ngoài điện không có lấy một thái y. Cũng chẳng ai quan tâm.
Bởi chủ nhân nơi này chỉ là một thất sủng mỹ nhân bị quên lãng trong hậu cung.
“Á—!” Một tiếng khóc trẻ con bất ngờ vang dội lên giữa đêm mưa. Cung nữ già mừng đến bật khóc.
“Là công chúa! Mỹ nhân… mỹ nhân ...người sinh rồi!” Nữ nhân mệt mỏi mở mắt ra nhìn đứa trẻ . Đứa bé nhỏ được đặt vào lòng bà, mềm mại và ấm áp. Khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt đứa trẻ, trái tim bà như mềm nhũn.
“Con của ta…”
Bà bật khóc với khoé mắt đỏ hoe giọng run rẫy. Thế nhưng đúng lúc ấy—Cửa điện bị người đá mạnh.
Ầm!Gió lạnh lập tức ùa vào.Một hàng cung nhân mặc y phục đỏ tiến vào giữa màn mưa.Đi đầu là Vương hậu.
Toàn bộ căn phòng lập tức yên lặng.Cung nữ già sợ tới mức quỳ sụp xuống đất.
“Bái… bái kiến Vương hậu nương nương.” Vương hậu khẽ đưa khăn tay che mũi.Ánh mắt chán ghét nhìn khắp căn phòng ẩm thấp.“Đúng là nơi hạ tiện.”Bà ta chậm rãi bước tới bên giường và nói :
“Nghe nói ngươi sinh rồi?” Mỹ nhân ôm chặt đứa bé vào lòng. “Vâng…” Vương hậu lạnh nhạt nhìn đứa trẻ. “Hoàng tử sao ?" Cung nữ già run rẩy đáp:
“Là… là công chúa.”Không khí lập tức đông cứng lại . Khóe môi Vương hậu chậm rãi cong lên. “Lại là nữ nhi?” Trong giọng bà ta có sự khinh miệt không hề che giấu.
Ai cũng biết—Trong hậu cung Sở quốc, sinh công chúa chẳng khác gì sinh ra phế vật.Đặc biệt với một nữ nhân thất sủng.
Vương hậu đưa tay nâng cằm đứa bé lên và nhìn qua.Đứa trẻ rất nhỏ.Da trắng như tuyết. Đôi mắt đen láy mở to nhìn bà ta.Không khóc.Cũng không sợ hãi.Vương hậu hơi nhíu mày.Bà ta ghét ánh mắt ấy.Một đứa trẻ vừa sinh ra… sao có thể bình tĩnh như vậy? “Đặt tên chưa?” Mỹ nhân cúi đầu ôm con. “… Mị Nguyệt.”
“Nguyệt?”
Vương hậu bật cười nhạt. “Một đứa trẻ sinh ra trong lãnh cung mà cũng xứng với chữ nguyệt sao?”
Cung nữ xung quanh lập tức cúi đầu thấp hơn.Không ai dám thở mạnh.Mỹ nhân siết chặt tay:
“Cầu xin nương nương… đứa trẻ vô tội…” Vương hậu lạnh lùng đứng dậy.
“Yên tâm.” “Bổn cung còn chưa ra tay với một công chúa.” Bà ta phủi nhẹ tay áo.
“Từ hôm nay, chuyển nàng ta sang thiên điện.” “Không cần dùng nghi lễ công chúa.”
Mỹ nhân tái mặt:
“Nương nương!” Vương hậu quay đầu nhìn bà.Ánh mắt lạnh như băng.
“Ngươi nên nhớ thân phận mình là gì" “Một tiện thiếp sinh ra tiện chủng.” “Đừng vọng tưởng trèo cao.”
Nói xong, bà ta xoay người và rời đi.Đám cung nhân lập tức nối theo sau.Cửa điện lần nữa đóng sầm.
Tiếng mưa lại vang lên lạnh lẽo với màn đêm tối mù mịt.Cả căn phòng chìm vào yên tĩnh không mộy tiếng động.Mỹ nhân cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng, nước mắt không ngừng rơi xuống. “Nương xin lỗi…” Là nương có lỗi với con “Nương không thể cho con điều gì…”
Đứa trẻ nằm im trong tã lụa cũ.Đôi mắt nhỏ đen láy nhìn ánh nến lay động trong góc điện.Không ai biết—Đứa trẻ bị coi thường hôm nay…Sau này sẽ khiến cả thiên hạ quỳ dưới chân mình cầu xin.