Chương 1: Chương 1: Quái Vật Sắt Thúi Hoắc
avatar

Sói Trắng

15/05/2026
Nữ Thú Nhân Xuyên Đến Thế Giới Loài Người

Giữa ngã tư thành phố S, tiếng còi xe inh ỏi dội thẳng vào màng nhĩ, gầm rú tựa đàn quái thú sắt thép đang cơn lồng lộn. Nép sau cột điện, một bóng người nhỏ bé đang co rúm lại. Dưới mái tóc rối bời, đôi mắt cô gái khẽ nheo lại, lóe lên những tia nhìn sắc lẹm đầy cảnh giác, chẳng khác nào một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

Lạc Dao không rõ mình đã kẹt lại nơi này bao lâu. Cô chỉ nhớ sau một cú nổ vang trời giữa rừng già Viễn Cổ, lúc tỉnh dậy, những tán đại ngàn xanh ngắt đã tan biến, thay vào đó là những tòa cao ốc bê tông xám xịt, lạnh lẽo đến gai người. Và cay đắng thay, bản thân cô cũng chẳng còn là vị chiến thần tộc Linh Miêu oai phong lẫm liệt ngày nào.

Ẩn sau lớp da thú rách nát là một thân hình nhỏ nhắn, thon gọn. Dù vẻ ngoài có phần mỏng manh, nhưng cơ thể ấy lại ẩn chứa sự dẻo dai và sức mạnh đáng nể, tựa như một con mèo hoang luôn trong tư thế sẵn sàng vồ mồi. Làn da cô trắng ngần, dù đang lem luốc bụi đường vẫn toát lên vẻ thanh khiết lạ lùng giữa lòng đô thị đầy khói bụi.

Điều khiến người ta khó lòng rời mắt nhất chính là mái tóc của cô — một suối tóc trắng bạc lấp lánh như sương tuyết, dài chạm thắt lưng thay vì mang sắc đen hay nâu thường thấy. Dẫu đang rối bời nhưng mái tóc ấy vẫn không giấu được nét kiêu sa. Đôi mắt cô to tròn, xanh thẳm như ngọc bích, phản chiếu ánh đèn đường cùng sự kinh ngạc tột độ trước thế giới lạ lẫm.

Khi một chiếc xe buýt lớn ầm ì lướt qua, phả luồng khói đen kịt thẳng vào mặt, Lạc Dao nhe răng nanh nhỏ xíu, khè ra tiếng đe dọa: "Khè... xì..."

Tay bấu chặt lấy cột điện, cô lẩm bẩm bằng ngôn ngữ loài người — năng lực duy nhất còn sót lại khi cô lạc đến nơi này: "Cái giống quái vật gì mà thúi thế không biết! Tóc trắng của ta... ám mùi mất rồi!"

Bộ đồ da thú kỳ quái cùng mái tóc trắng nổi bật khiến người qua đường không khỏi tò mò. Họ xì xào bàn tán: "Nhìn kìa, diễn viên hóa trang đi lạc à? Tóc kia trông tự nhiên thế, chắc là hàng xịn rồi. Cả đôi mắt xanh kia nữa, kính áp tròng loại gì mà trong veo vậy nhỉ?"

Giữa đám đông, một gã đàn ông mặc vest, dáng vẻ say xỉn loạng choạng tiến lại gần. Thấy Lạc Dao xinh xắn như búp bê nhưng lại nhếch nhác, gã nảy sinh ý đồ xấu, vươn bàn tay thô kệch định chạm vào má cô: "Này em gái... đi đâu mà ăn mặc rách rưới thế này? Về nhà anh, anh cho tắm rửa, cho ăn no nhé? Tóc trắng này... sờ thích phết."

Vút!

Chưa đầy chớp mắt, một âm thanh xé gió vang lên. Gã đàn ông rú lên đau đớn, trên mu bàn tay hiện rõ bốn vết cào sâu hoắm, máu tươi bắt đầu rỉ ra. Lạc Dao thu tay lại, ánh mắt cô lúc này không còn là của một cô gái nhỏ, mà là của một con linh miêu đang chực chờ xé xác con mồi.

Cô gầm gừ: "Tránh xa ta ra, đồ sinh vật bẩn thỉu!"

Sự việc náo loạn khiến đám đông bắt đầu tụ tập, có người còn rút điện thoại ra quay phim. Bản năng kẻ săn mồi mách bảo Lạc Dao rằng nơi này không hề an toàn. Cô xoay người, tung mình bật nhảy đầy kinh ngạc lên bức tường cao ba mét cạnh đó, rồi nhanh chóng biến mất vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của khu phố cổ.

Trời bắt đầu đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa ở thế giới này không có mùi cỏ cây thơm mát, nó nồng nặc mùi bụi bặm và hóa chất. Lạc Dao co rúm lại dưới mái hiên của một khu trọ lụp xụp. Cái bụng cô bắt đầu "biểu tình", tiếng rột rột vang lên át cả tiếng mưa rơi.

Hai tai mèo giấu dưới làn tóc rối khẽ giật giật, Lạc Dao lẩm bẩm: "Đói... muốn ăn thịt hươu cao cổ. Tóc trắng của ta... ướt nhẹp rồi."

Đúng lúc đó, một mùi hương vô cùng kỳ lạ theo gió bay tới. Nó không phải mùi thịt tươi, nhưng lại thơm một cách đầy khiêu khích, vừa có vị mặn mà, vừa có chút cay nồng của tiêu. Lạc Dao hít hà, đôi mắt xanh sáng rực lên trong đêm tối. Cô bò theo mùi hương ấy, dừng chân trước một cánh cửa phòng trọ đang khép hờ.

Bên trong, một cô gái trẻ đeo kính cận tên Tiểu Mễ đang ngồi sì sụp húp bát mì tôm bốc khói nghi ngút.

Xoảng!

Cửa bị đẩy mạnh, Lạc Dao như một tia chớp xông vào, hai tay chống xuống bàn, mắt đối mặt với Tiểu Mễ. Ánh mắt cô xanh biếc, lấp lánh sự thèm thuồng, chỉ tay vào bát mì nóng hổi: "Thứ... thứ này là gì?"

Tiểu Mễ sững người, sợi mì vẫn còn lủng lẳng nơi khóe miệng. Cô nhìn cô gái trước mặt: tóc bạc trắng, mắt xanh to tròn, đẹp đến mức vô thực nhưng lại nhìn bát mì của mình như thấy báu vật nghìn năm. Cô lắp bắp: "Hả? Đây là... mì Hảo Hảo... chua cay..."

Lạc Dao không đợi trả lời, cô dùng tay không bốc thẳng một nắm mì nóng hổi nhét vào miệng: "Nóng! Mặn! Nhưng mà... ngon quá!"

Đôi mắt xanh của Lạc Dao híp lại vì sung sướng. Cái vị đậm đà của gia vị và chút cay nồng của ớt khiến vị giác của một con thú chưa bao giờ ăn đồ chín như bùng nổ hoàn toàn.

Nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn của Lạc Dao đang vục vào bát mì, quần áo lại rách rưới xộc xệch, Tiểu Mễ bỗng dâng lên lòng trắc ẩn. Cô thở dài, lấy một đôi đũa khác đưa cho cô gái: "Ăn từ từ thôi, để tôi lấy thêm xúc xích cho. Mà này... cô từ đoàn phim nào trốn ra à? Hay là bị người ta lừa bán vào động quỷ rồi?"

Lạc Dao vừa nhai nhồm nhoàm vừa lắc đầu: "Ta là Linh Miêu đại nhân từ rừng Viễn Cổ tới. Đệ tử, món này ngon lắm, sau này ta sẽ bảo kê cho ngươi!"

Tiểu Mễ cười khổ: "Linh miêu cái gì chứ, chắc là tiểu thư nhà giàu nào bị sang chấn tâm lý rồi."

Cơm nước xong xuôi, Tiểu Mễ nhìn bộ dạng bẩn thỉu của Lạc Dao: "Này, bẩn như mèo mướp vậy. Vào phòng tắm tôi tắm cho, chứ ai lại để tóc trắng đẹp thế kia lem luốc."

Lạc Dao dừng ăn, nheo mắt nhìn Tiểu Mễ: "Ta là Linh Miêu, bẩn cái gì? Ngươi có biết ở bộ tộc, ta là người có bộ lông lấp lánh nhất không? Tóc trắng của ta... là biểu tượng của sức mạnh!"

Màn tắm rửa quả là một cuộc vật lộn dở khóc dở cười. Lạc Dao vốn ghét nước, cô xù lông, la hét mỗi khi Tiểu Mễ xối vòi hoa sen. Tiểu Mễ phải chật vật hết hơi, vừa kỳ cọ vừa dỗ dành.

Lạc Dao: "Thứ nước lạnh lẽo này... cút ra!" Tiểu Mễ: "Yên nào tổ tông! Đang tắm cơ mà!"

Trong phòng tắm mịt mù hơi nước, Tiểu Mễ không khỏi kinh ngạc trước cơ thể thon gọn và dẻo dai của Lạc Dao. Dù nhỏ nhắn nhưng những thớ cơ vẫn ẩn hiện, cho thấy một sức mạnh đáng nể. Làn da trắng ngần sau khi rũ bỏ lớp bụi bặm trở nên mịn màng như sữa.

Tắm xong, Tiểu Mễ đưa cho cô một bộ đồ mới: chiếc áo khoác thỏ màu hồng và một chiếc váy ngắn. Lạc Dao cầm cái áo lên, hoang mang chất vấn: "Thứ túi vải này dùng để đựng cái gì? Sao lại có tai? Tai ta đâu rồi?" (Lạc Dao hoang mang tưởng rằng đôi tai của cô đã biến mất và gắn vào cái túi vải.)

Tiểu Mễ giải thích: "Đó là áo khoác thỏ! Cái tai thỏ này là để..."

Chưa nói dứt câu, Lạc Dao đã bắt đầu vật lộn với mớ vải vóc. Cô đội chiếc áo lên đầu, hai cái tai thỏ che khuất cả mái tóc trắng. Cô hét lên, cố giật cái áo ra: "Mất tai rồi! Mất tai ta rồi! Tóc trắng cũng mất luôn!"

Tiểu Mễ vội vàng ngăn lại: "Yên nào! Mặc vào người chứ không phải đội lên đầu!"

Sau một hồi loay hoay, Lạc Dao cũng khoác được chiếc áo vào người. Nhưng cô lại cực kỳ ghét chiếc áo lót nhỏ vì sự gò bó của nó. Cô nhăn mặt: "Thứ này... hai cái rổ tí hon này là để làm gì? Khó thở chết mất!"

Tiểu Mễ đưa tiếp cho cô một đôi giày, Lạc Dao cầm lên xem xét: "Cái vỏ này là để làm gì? Xỏ vào đau chân quá!" Nói rồi cô thẳng tay ném đôi giày đi.

Tiểu Mễ cười khổ: "Cô muốn tôi bị bắt vì tội chứa chấp người biến thái à? Ngồi yên đó! Mặc đồ vào!"

Lạc Dao ngơ ngác nhìn đống đồ kỳ lạ xung quanh. Thế giới của loài người sao mà rắc rối quá đỗi! Nhưng nhìn bát mì còn lại một nửa, cô tự nhủ: "Thôi kệ, vì thứ sợi vàng ươm ngon tuyệt kia mà ta đành tạm để yên cho con người này vậy."

Chú GiảiMọi người thấy hay ủng hộ mình có thêm động lực ạ.