Chương 1: Chương 1
avatar

Tử Thất

18/04/2026
Tương Tư Thành Bệnh

Lần thứ ba tỏ tình, Tả Nhâm Thần bị Lê Uyển Thương từ chối. Trước đó không lâu, hắn rất tự tin với bản thân. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến sẽ lại có lần thứ ba thất bại. Bởi đối với lần tỏ tình này, hắn đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Không như lần đầu tiên chuẩn bị mỗi một bó hoa hồng, cũng không phô trương chuẩn bị một chiếc siêu xe màu hồng phấn như lần thứ hai. Lần này hắn tham khảo gợi ý của Viên Đại Hàn đặt mua một chiếc nhẫn kim cương số lượng có hạn, chuẩn bị bóng bay hình trái tim để tăng phần lãng mạn. Trước cổng công ty, hắn trực tiếp cầu hôn Lê Uyển Thương. Một tay hắn nắm mấy sợi dây để giữ bóng, tay còn lại cầm chiếc hộp có chứa chiếc nhẫn kim cương. Hắn thành tâm cười nói với Lê Uyển Thương: “Em còn chần chừ gì mà không tới bên anh?” Hắn không quỳ gối, bởi dựa vào khung cảnh lãng mạn này, ánh mắt si tình này, nụ cười chết người này đã thể hiện rõ tâm ý của hắn. Đã là lần thứ ba, Lê Uyển Thương sẽ hiểu. Cô sẽ hiểu trong lòng hắn chỉ có một mình cô. Đám nhân viên xung quanh hò hét ầm ĩ, mong chờ câu trả lời của Lê Uyển Thương nhiều hơn cả Tả Nhâm Thần. Bọn họ biết rõ đây đã là lần thứ ba xuất kích của hắn rồi. Mỗi lần đều làm lớn như vậy, tâm ý của hắn đến bọn họ còn hiểu ấy chứ. Nhưng mà chẳng phải có tin đồn hôm nay hắn sang Nhật để đính hôn với đại tiểu thư nhà nào đó sao. Lê Uyển Thương đã biết hay chưa? Bây giờ Tả Nhâm Thần cầu hôn với cô, cô sẽ làm thế nào? Lê Uyển Thương e thẹn không dám nhìn hắn, chỉ gọi: “Trưởng phòng”. Tả Nhâm Thần cực kỳ thích mỗi khi cô gọi hắn như vậy. Mặc dù cô không phải nhân viên của hắn, nhưng hai tiếng “trưởng phòng” này nghe thế nào cũng thấy êm tai. Lê Uyển Thương nói: “Đây là công ty, anh đừng như vậy.” “Ừ.” Hắn gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. “Sau đó?” “Tôi… không thể.” Khung cảnh lãng mạn tức khắc trở nên âm u. Hắn nghi ngờ có phải sự chuẩn bị hôm nay lại sai sót gì hay không? Viên kim cương này vẫn chưa đủ lớn ư? Nó đã tốn phân nửa thẻ tiết kiệm của hắn đấy! Hay là cô không thích mấy quả bóng bay màu hồng này? Thôi đúng rồi, chiếc xe màu hồng phấn hôm trước cô cũng tỏ ra không quan tâm đến nó. Nhưng như vậy thì sao? Chỉ là vài thứ mang tính hình thức, tình cảm của hắn mới là thứ cô nên nhìn nhận chứ. Lê Uyển Thương khác những cô gái khác. Thứ những cô gái khác thích cô đều không thích. Sau những tháng ngày tiếp xúc, hắn đã dần tin chuyện này. Nhưng riêng việc những cô gái khác thích hắn, thì hắn lại không tin cô không có tình cảm với mình. Rất có khả năng còn lí do nào đó khiến cô năm lần bảy lượt từ chối hắn. Cô còn đang mong chờ điều gì đó. Chắc chắn là vậy. Tả Nhâm Thần vẫn cười, chỉ có điều hắn siết chặt sợi dây mỏng manh trong tay, vững vàng tiến thêm hai bước. “Vì sao?” Có đôi lúc hắn không hiểu, sau hai lần bị từ chối kia, vì cớ gì hắn lại cố chấp đến lần thứ ba này? Hôm nay vỗn dĩ là ngày hắn đính hôn với người con gái khác, thế nhưng hắn liều cái mạng này bỏ trốn về nước, dốc hết tâm tư để phơi bày tình cảm cho cô thấy, mặc kệ sau hôm nay sẽ bị ông bà nhà xử lí như thế nào. Chỉ bởi vì ngay từ giây phút nhìn thấy cô, hắn đã thích cô rồi. Cho nên hắn luôn tâm niệm không phải là cô thì không thể là ai khác. Bao lâu nay hắn mong chờ lời hồi đáp của cô như thế, còn cô đang mong chờ cái gì? Ngay lúc Tả Nhâm Thần định tóm Lê Uyển Thương để hỏi cho rõ thì điện thoại Lê Uyển Thương có cuộc gọi đến. Lê Uyển Thương nhanh tay bắt máy: “Dạ giám đốc. Vâng, tôi lên ngay đây.” Nói đến đây thì đánh mắt nhìn Tả Nhâm Thần một cái. “Vâng, tôi hiểu rồi giám đốc.” Tả Nhâm Thần bắt lấy cánh tay còn lại của cô, giọng xuống nước: “Uyển Thương, nếu anh...” Lê Uyển Thương âm thầm rút tay mình ra khỏi tay hắn: “Trưởng phòng, giám đốc có chuyện muốn nói với anh. Anh lên trên cùng tôi đi.” Vương Thiệu Bối cái tên này lúc nào ở giây phút quan trọng cũng tới phá hắn! Bình thường trong giờ làm đã kiểm soát hắn không được gần gũi Uyển Thương, bây giờ ngay cả thời khắc liên quan đến hạnh phúc sau này của đời hắn cũng muốn xen vào? Vô cùng đáng hận!