
Diệp Tinh Hoa
“Alo, sếp Trương, tôi đây.”
“Aaa, là Uyển Uyển sao? Đã gặp được Cố Quân chưa?”
“Hiện tại thì vẫn chưa, thưa sếp. Nhưng tôi sẽ đợi, anh cứ yên tâm.”
“Tốt lắm. Bằng bất cứ giá nào, hôm nay cô cũng phải gặp được anh ta, nhớ chưa? Tương lai của công ty đang đặt cược vào cô đấy, Uyển Uyển!”
Cúp máy xong, cô tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi. Một lúc sau, điện thoại lại đổ chuông. Đầu dây bên kia là một bác sĩ, giọng điệu gấp gáp:
“Cô là người thân của bệnh nhân Tinh Hoa đúng không? Chị gái cô vừa gặp tai nạn nghiêm trọng, cần có người nhà đến ký giấy phẫu thuật gấp.”
Nghe đến đây, tim Uyển Uyển như thắt lại. Không chút chần chừ, cô lao ra khỏi khách sạn, vội vàng gọi điện thông báo với người nhà, rồi phóng xe đi thẳng đến bệnh viện. Trong lòng vừa lo lắng, vừa sợ hãi, cô chỉ mong có thể đến đó càng nhanh càng tốt.
Nhưng trớ trêu thay, con đường chính dẫn đến bệnh viện lại đang tắc nghẽn. Không còn lựa chọn nào khác, Uyển Uyển quyết định đi đường tắt, bất chấp việc đang chạy ngược chiều. Cô không thể chậm trễ thêm dù chỉ một giây
Cùng lúc đó, Cố Quân – người mà cô có hẹn hôm nay – cũng đang trên đường đi tới. Khi xe anh vừa đến hầm đường bộ, một chiếc xe bất ngờ lao ngược chiều với tốc độ kinh hoàng.
Là xe của Uyển Uyển!
Cô chẳng còn tâm trí nào để suy nghĩ, chỉ nhớ rõ bác sĩ đã liên tục thúc giục mình phải đến bệnh viện ngay lập tức. Nhưng hành động liều lĩnh ấy đã dẫn đến hậu quả khôn lường—Cố Quân không kịp phản ứng, và một vụ va chạm khủng khiếp đã xảy ra.
Cả hai đều bị thương nặng và nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu. Trong cơn mê man, Uyển Uyển vẫn không ngừng gọi tên chị gái mình:
“Tinh Hoa… chờ em…”
Không biết đã trôi qua bao lâu, Uyển Uyển chợt mở mắt ra.
Mọi thứ xung quanh tối đen như mực.
Cô đưa tay lên sờ thử—là gỗ!
Mình đang ở đâu?
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, một tia sáng bất ngờ xuyên qua khe hở phía trên. Có ai đó đang mở nắp ra. Một gương mặt xa lạ thò vào, chưa kịp nhìn rõ, Uyển Uyển đã bật dậy theo phản xạ—
“Bốp!”
Hai cái đầu đập vào nhau, đau điếng! Người kia bị cú va đập làm cho choáng váng, lảo đảo ngã ra đất bất tỉnh.
"Ớ… Gì vậy trời?! Mình chưa làm gì mà!"
“Này, anh có sao không?!” – Uyển Uyển hoảng hốt lay lay cậu ta. – “Trời ơi, mới có vậy mà đã ngất rồi sao?”
Nhưng chưa kịp làm gì thêm, người trước mặt đột nhiên bật dậy, rút ra một con dao nhỏ và kề sát cổ cô.
“…”
Uyển Uyển chết sững, sợ hãi đến mức chỉ biết rối rít xin lỗi.
Nhược Khanh – chàng trai lạ mặt kia – còn chưa kịp phản ứng thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân vội vã tiến đến. Không chần chừ, cậu lập tức đẩy Uyển Uyển sang một bên rồi nhảy qua cửa sổ, biến mất trong nháy mắt.
Cửa phòng bất ngờ bật mở. Thành chủ cùng một đội lính canh hùng hổ xông vào. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều hồn bay phách lạc—
Nắp quan tài bị mở tung, còn người thì đang đứng sờ sờ ngay trước mặt.
“M…maaaa!!!”
Tiếng la hét thất thanh vang vọng khắp nơi.
Uyển Uyển cũng sợ theo, gào lên không kém ai. Nhưng điều đáng sợ hơn là sau vài giây náo loạn, từng người một… ngất sạch!
Chỉ còn lại cô đứng đó, hoang mang cực độ.
"
“Mình… rốt cuộc đã gây ra chuyện quái quỷ gì thế này?”
Đưa mắt nhìn quanh, cô chợt nhận ra nơi này hoàn toàn xa lạ. Cảnh vật, kiến trúc, thậm chí cả trang phục của những người vừa xuất hiện…
Cô cố nhớ lại mọi chuyện—lần cuối cùng, cô đang trên đường đến bệnh viện… rồi vụ tai nạn…
Ánh mắt vô thức dừng lại nơi chiếc quan tài. Một ý nghĩ rùng rợn dần hiện lên trong đầu.
“Mình… vừa chui ra từ đó sao?”
Nhịp tim Uyển Uyển dồn dập, bàn tay siết chặt lấy vạt áo. Cô lảo đảo chạy ra ngoài, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cô đứng sững.
Bầu trời cao xanh, những con đường lát đá cổ kính, những người xa lạ khoác lên mình trang phục xưa cũ…
Không thể nào…
“Mình… xuyên không rồi sao?”