Chương 1: QUYỀN LỰC VÀ SỰ KHINH MIỆTVết Cắt Trên Lồng Ngực Trái

Gió biển Hải Thành vào mùa thu mang theo vị mặn và cái lạnh thấu xương, thổi thốc vào ban công tầng 56 của cao ốc Lục thị. Bên dưới, ánh đèn thành phố lấp lánh như những mảnh kim cương vụn, nhưng trong mắt Tô Sơ Nhiên, tất cả chỉ là một sự hỗn tạp giả dối.

Hôm nay là buổi tiệc ký kết hợp đồng cảng biển giữa hai gia tộc Tô – Lục. Với tư cách là đại tiểu thư nhà họ Tô, cô bắt buộc phải có mặt, dù người đứng đối diện cô là kẻ cô căm ghét nhất đời.

“Sơ Nhiên, đứng ở đây không lạnh sao?”

Một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ chiếm hữu vang lên. Lục Trình Dạ bước ra từ trong sảnh tiệc, trên người là bộ âu phục thủ công đen tuyền, vóc dáng cao lớn che khuất cả ánh sáng từ phía sau. Anh không tặng cô hoa, không tặng trang sức, thứ anh dùng để theo đuổi cô chính là sự hiện diện đầy áp chế này.

Anh bước tới sát cạnh cô, đôi tay chống lên lan can, thu hẹp khoảng cách giữa hai người xuống mức tối thiểu.

“Hợp đồng đã ký xong, cha em rất hài lòng. Bây giờ, em có thể dành chút thời gian cho tôi chưa?”

Tô Sơ Nhiên không nhìn anh, đôi mắt cô vẫn đóng băng trên mặt biển xa xăm.

“Lục Trình Dạ, việc gia tộc hợp tác là vì lợi ích. Anh đừng nhầm lẫn giữa thương vụ và chuyện cá nhân.”

Lục Trình Dạ khẽ cười, một nụ cười đầy ngạo mạn. Anh ta là người kế thừa tập đoàn tài chính lớn nhất Hải Thành, từ nhỏ đến lớn muốn gì được nấy. Với anh, Tô Sơ Nhiên giống như một đỉnh núi tuyết mà anh nhất định phải chinh phục bằng được để khẳng định bản thân.

“Tôi không nhầm. Tôi đã dùng ba dự án lớn nhất phía Nam để đổi lấy một cái gật đầu của cha em cho chúng ta tìm hiểu nhau. Sơ Nhiên, em nên hiểu, tôi không có nhiều kiên nhẫn.”

Nghe đến đây, Tô Sơ Nhiên khẽ quay đầu lại. Ánh mắt cô sắc như dao cạo, nhìn thẳng vào gương mặt điển trai nhưng đầy sự tự phụ của người đàn ông trước mặt.

“Anh dùng quyền lực để ép buộc, rồi gọi đó là chân thành?”

“Ở Hải Thành này, quyền lực chính là sự chân thành lớn nhất.”

Lục Trình Dạ vươn tay định vén lọn tóc bị gió thổi loạn của cô, nhưng Tô Sơ Nhiên ngay lập tức lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên sự ghê tởm rõ rệt. Đúng lúc này, Lục Chính Nam cha của anh, người đàn ông đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu khiến mẹ cô phải rời khỏi Hải Thành trong uất ức năm xưa  bước ra ban công cùng một đoàn tùy tùng.

Lục Chính Nam nhìn Tô Sơ Nhiên bằng nửa con mắt, giọng nói chứa đầy sự mỉa mai:

“Trình Dạ, đủ rồi. Đừng hạ thấp mình vì con gái của một kẻ bại trận. Mẹ nó năm xưa chẳng phải cũng vì tham tiền mà bỏ đi sao? Loại máu mủ này không xứng với Lục gia chúng ta.”

Không gian như đông cứng lại. Mọi ánh nhìn của giới thượng lưu bên trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía này.

Lục Trình Dạ hơi biến sắc, anh định lên tiếng bảo vệ cô: “Cha, chuyện của con con tự biết cách xử lý.”

Nhưng Tô Sơ Nhiên không cần anh bảo vệ. Cô tiến lên một bước, đối diện với cả hai cha con họ Lục. Cô nhìn Lục Trình Dạ, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, thốt ra những lời khiến trái tim anh như bị bóp nghẹt:

“Anh thấy chưa? Cha anh sỉ nhục gia đình tôi, còn anh thì dùng tiền bạc để chà đạp lên lòng tự trọng của tôi. Lục Trình Dạ, anh nói anh yêu tôi, nhưng dòng máu chảy trong người anh chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.”

Dưới ánh đèn vàng vọt của ban công, sắc mặt Lục Trình Dạ trở nên trắng bệch. Anh ta sững sờ nhìn cô, đôi tay siết chặt đến mức run rẩy.

“Sơ Nhiên, tôi không giống cha tôi, tôi thực lòng...”

“Sự chân thành của anh rẻ mạt đến mức tôi thấy buồn nôn.”

Tô Sơ Nhiên dứt lời thì vừa lúc Thẩm Mặc — thiếu gia nhà họ Thẩm, thanh mai trúc mã của cô — xuất hiện ở cửa ban công. Anh ta cầm theo một chiếc áo khoác lông choàng lên vai cô, che đi sự lạnh lẽo của Hải Thành.

“Sơ Nhiên, xe đã đợi sẵn bên dưới rồi. Chúng ta về thôi.”

Cô không thèm liếc nhìn Lục Trình Dạ lấy một lần, trực tiếp khoác tay Thẩm Mặc bước đi. Gót giày cao gót nện xuống mặt sàn đá hoa cương tạo thành những âm thanh khô khốc, giống như nhát dao cứa vào lòng tự tôn của ngườ'i đàn ông đứng phía sau.

Lục Trình Dạ đứng trơ trọi giữa gió biển lồng lộng. Lần đầu tiên anh nhận ra, tiền bạc và quyền thế của Lục gia thứ mà anh luôn tự hào lại chính là bức tường vĩnh viễn ngăn cách anh và người con gái anh khao khát nhất.

Anh nhìn bóng lưng cô khuất dần, trong lòng dâng lên một cảm giác thất bại chưa từng có.

Rẻ mạt sao? Sự chân thành mà anh coi là báu vật, trong mắt cô lại chỉ là một bãi rác không hơn không kém.