
Dăm Bông
Mưa Sài Gòn dội xuống đường Tôn Đản không làm cho người ta thấy mát mẻ hơn, nó chỉ khiến cái nóng hầm hập từ mặt nhựa đường bốc lên, quyện với mùi khói xe và mùi cống rãnh tạo thành một thứ hỗn hợp nồng hắc, bủa vây lấy khứu giác.
Rẽ vào con hẻm nhỏ, thế giới ồn ào phía ngoài như bị ngăn cách lại.
Hẻm 122 Tôn Đản là một mê cung của những mảng tường rêu xanh rì, những sợi dây điện chằng chịt như mạng nhện, và cái mùi đặc trưng - mùi ẩm mốc của những căn nhà cũ - đã yên vị hàng chục năm nay.
Ánh đèn đường vàng vọt, chập chờn theo nhịp tim của một gã nghiện đang lên cơn vã, hắt xuống những vũng nước đọng đen ngòm. Không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ tong tỏng từ những mái tôn rỉ sét, và cả tiếng "sột soạt" đầy ám ảnh phát ra từ đống rác cuối hẻm cụt.
Giữa cái phông nền u tối đó, một cái bao tải cũ rách nằm chình ình giữa đường bỗng nhiên run bần bật. Từ trong cái bao, một đôi tay dài ngoẵng, khô héo như cành mục thò ra, kéo theo một cái đầu không rõ nhân diện, chỉ có những lớp vải mục nát quấn quanh như xác ướp.
Đó là một con ma Bụi, đang cố vươn những sợi vải đen ngòm, để siết cổ thằng nhóc giao hàng đang run rẩy, nằm cạnh bên chiếc xe máy đổ ngang.
Đứng cách đó vài bước chân, một thanh niên khoảng chừng 20 tuổi, bên ngoài khoác một cái áo khoác jean màu đen, mái tóc wolf cut búi lên một cách tạm bợ. Một tay nó đút túi quần, tay còn lại cầm lon bia lạnh, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm như thể đang xem một màn kịch rẻ tiền ở rạp bóng cỏ.
Vi Thế Phong.
Nó khà ra một hơi bia, giọng khàn khàn phá tan cái không khí âm u:
- Ê!
Con ma Bụi chậm chạp quay đầu. Cái cổ gầy guộc xoay một góc không tự nhiên, đôi hốc mắt tối om hun hút. Từ sâu trong cổ họng nó, những âm thanh khàn đục vang lên, không thành lời, lạnh lẽo như gió rít qua khe đá.
- Làm trò gì đó hả thằng giẻ rách?
Không đợi nó nói hết câu, con ma liền phóng ra những sợi vải mục bay loằng ngoằng như những con rắn, lao thẳng về phía ngực nó. Phong vội quay gót chân, nghiêng người một góc vừa đủ để sợi vải xé gió lướt qua ngực.
- Má mày! Tao chưa nói hết câu mà!
Con ma Bụi gồng hai chân sau, lấy đà từ mặt đường nhựa ướt sũng, đạp mạnh lao tới. Cả khối giẻ rách bốc mùi ấy phóng đi như một mũi tên đen, mười ngón tay khô héo như củi mục xòe ra, định cào nát mặt thằng nhóc trước mặt.
Trong khoảnh khắc bóng ma chỉ còn cách mình chưa đầy nửa mét, Phong vung tay. Ngón trỏ và ngón giữa của nó bật mạnh từ trong vạt áo.
Một tia sáng bạc xé toạc màn đêm.
"Bụp"
Cây kim bạc găm thẳng vào chính giữa trán con ma với một lực phát động kinh hồn. Sợi chỉ ngũ sắc buộc sau chuôi kim căng ra như dây đàn, kéo theo tờ Định Thân Phù vàng ố dán chặt lên mặt nó.
Một tiếng nổ tâm linh trầm đục vang lên. Cả thân hình rệu rã của con ma Bụi bị đánh bật ngược ra sau hơn ba mét, dính chặt lên bức tường rêu xanh như bị đóng đinh vào đó.
Con ma gào lên đau đớn, sợi vải mục trên người nó bắt đầu bốc khói đen khét lẹt. Những nét vẽ chu sa trên lá bùa chợt rực lên sắc đỏ của máu, chúng bò ra khỏi mặt giấy, trườn đi như những con rắn khói, quấn chặt lấy tứ chi và cổ của bóng ma, khóa cứng vào vách tường.
Phong thong thả bước tới, đế giày boot nện xuống mặt đường ướt nghe cộc, cộc. Nó nhấp thêm một ngụm bia lớn, nhìn con mắt đỏ ngầu đang long lên sòng sọc vì giận dữ của đối phương.
Nó rút từ trong vạt áo ra một tờ giấy khác màu xám tro, thứ màu của tro cốt và ký ức tàn lụi. Những đường nét trên lá bùa này đứt gãy như những vết nứt, ở giữa là hình một con mắt lộn ngược đang nhìn chăm chằm vào thế gian.
"Thả tao ra"- Âm thanh lạnh lẽo đó gào lên trong không gian đầy mùi ẩm mốc của con hẻm, len lỏi, cào cấu vào màng nhĩ như tiếng lưỡi dao rỉ sét lướt chậm rãi trên mặt đá hoa cương.
- Ồn ào quá! - Phong nhăn mặt - Thả mày thì từ đầu tao đã chẳng cần xài tới Định Thân Phù làm gì cho phí công.
Nó nhấp thêm một ngụm bia rồi kẹp lá bùa xám tro giữa hai ngón tay. Nó gằn giọng:
- Niệm Ảnh Truy Hồi!
Ngay lập tức, những đường nét đứt gãy trên lá bùa rùng mình chuyển động. Từng vệt mực đen nhánh từ lá phù bắt đầu rỉ ra, nhỏ từng giọt loang lổ giữa hư không. Vết mực ấy loang ra, thấm đẫm vào cái không khí ẩm mốc của con hẻm. Không gian xung quanh Phong và con ma bụi bỗng chốc mờ đi, nhường chỗ cho một thực tại khác đang hiện hình qua những mảng màu đen, trắng và xám xịt của ký ức.
Trong màn sương mực tàu ấy, một người công nhân hiện ra. Gã mặc bộ đồ bảo hộ lao động sờn rách, đôi giày vải bết đặc bùn đất của những ngày tăng ca đổ móng công trình.
Gã lầm lũi đi vào hẻm 122 Tôn Đản. Gã đang nhẩm tính tiền lương, đôi mắt mệt mỏi ánh lên chút hi vọng le lói giữa cái nghèo bủa vây.
Một vệt sáng trắng loáng từ đèn pha xe máy xé toạc màn sương mực. Gã công nhân không kịp quay đầu, chỉ cảm thấy một lực đâm kinh hồn hất văng mình vào vách tường rêu.
Rắc. Tiếng xương sườn gãy gọn nghe lạnh người. Gã bị hất tung lên, rơi xuống giữa đường như một bao tải rách.
Tên shipper loạng choạng dừng xe cách đó vài mét. Dưới ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại đang nhảy thông báo "Đơn hàng quá hạn", khuôn mặt tên shipper biến dạng vì hoảng sợ. Hắn nhìn gã công nhân đang nằm giữa đường, rồi lại nhìn vào chiếc xe máy sinh nhai của mình. Hắn nhìn quanh, con hẻm cụt lúc này không một bóng người. Nỗi sợ hãi về trách nhiệm và tiền bạc bóp nghẹt lấy tim hắn. Trong một giây phút mù quáng, hắn vặn ga, tiếng ống bô nổ giòn rồi biến mất hút vào bóng tối, để lại nạn nhân nằm đó, co giật trong cơn mưa lạnh.
Gã công nhân không không chết ngay. Trong khoảnh khắc cuối cùng, đôi tay gã cố vươn ra, định bấu víu vào một thứ gì đó. Nhưng hơi thở lịm dần, chỉ còn lại những âm thanh lạnh ngắn vang vọng, lời trăn trối không ai nghe thấy.
Không rõ quê quán, chẳng ai biết tên, chỉ là một bóng hình vô danh giữa phố thị. Cái xác được đưa đi trong lặng lẽ, nhưng sự uất ức và oán hận vì bị bỏ rơi đã kết đặc lại thành một loại oán niệm.
Vết mực tàu giữa không trung đột ngột co rút lại rồi tan biến. Nó nhìn con ma bụi đang run rẩy trước mặt, ánh mắt từ khinh khỉnh chuyển sang một vẻ lạnh lùng nhưng không còn sát khí.
Nó tặc lưỡi nói với bóng ma:
- Tưởng là thằng ác nhân nào không chịu siêu thoát đi hại người chứ.
Nó im lặng một chút, nhìn vết rách trên cái áo khoác jean mà con ma vừa gây ra, rồi nói tiếp:
- Đừng có nằm đây làm bẩn con hẻm này nữa. Không phải cứ thấy shipper là hại đâu. Thằng gây tai nạn cho mày sau này cũng gặp nghiệp quả thôi.
Nó rút từ trong bọc một lá phù màu trắng ngà, trên đó là hình ảnh chiếc thuyền nan độc mộc được vẽ bằng nét màu đen mảnh như sợi tóc, đang trôi trên những hoa văn sóng nước cổ. Lần này nó thả nhẹ, lá bùa bay lơ lửng rồi đậu xuống chân con ma như một con bướm giấy. Lá bùa trắng vừa chạm vào, nó tự tan rã thành từng mảnh nhỏ,những mảnh giấy ấy bay lơ lửng tạo thành dải lụa, dẫn lối cho linh hồn gã công nhân bước ra từ màn đêm.
Đoạn, nó vuốt nhẹ màn hình điện thọai đang được gắn trên chiếc xe máy nằm ngang cạnh đó, nhấn vào gọi cuộc gọi khẩn cấp rồi quay lưng rời đi, chẳng nhìn tới thằng nhóc shipper đang ngất xỉu.
Phong quay lưng, lững thững đi về phía cuối con hẻm 122. Bóng dáng nó cô độc, bàn tay khẽ chạm vào vết rách trên áo khoác jean - vệt rách do chính người công nhân kia vô tình để lại, như một dấu ấn của sự đớn đau giữa lòng Quận 4.
Rẽ thêm một khúc quanh co, "Tiệm xăm Mực Đỏ" hiện ra với biển hiệu gỗ cũ kỹ, đứng im lìm như một kẻ canh giữ linh hồn giữa mê cung của những con hẻm tối.
Bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, mùi nhang trầm cổ xưa quyện với mùi mực xăm nồng hắc xộc thẳng vào mũi. Không gian bên trong là sự đối lập kỳ lạ:
Một bên tường treo đầy những tờ giấy than, bản vẽ hình xăm hầm hố: đầu hổ, rồng cuộn, hoa văn bộ lạc,...
Mặt bên kia lại là kệ gỗ đen bóng, đặt đầy những hũ gốm niêm phong bùa chú và những cuốn sách da thuộc cũ kỹ.
Dưới ánh đèn mờ ảo, ông Mười đang ngồi xếp bằng trên phản gỗ, tay chậm rãi lau chiếc la bàn đồng cổ. Ông không ngước lên nhưng giọng nói trầm đục vang lên:
- Lại đi kiếm chuyện à?
Phong ném lon bia vào thùng rác, thảy bao đựng kim lên trên bàn, rồi thản nhiên ngồi phịch xuống ghế xăm:
- Đâu có. Dọn bớt rác quanh khu này thôi. Với cả trình của con thì có gì mà phải lo.
Ông Mười thở ra một hơi:
- Đừng có ngông quá, những cái mày học được chưa là gì đâu.
- Tính ra con theo ông từ năm tám tuổi chứ có ít đâu. - Vừa nói, hai ngón tay nó vừa miết thẳng cạnh mảnh giấy ố vàng.
- Mấy cái mày học được chỉ là cơ bản thôi. Đừng nghĩ trị được mấy con tạp ma loanh quanh đây là đã giỏi rồi. - Đôi mắt hằn vết chân chim của ông vẫn chăm chú vào chiếc la bàn đồng.
Nghe đến đây nó bực lắm. Nhưng sắc mặt cũng không thay đổi, quay qua nói:
- Vậy ông khai nhãn hình xăm cho con đi.
Nó bất giác đưa tay chạm lên hình xăm đằng sau gáy - hình xăm Nhật Nguyệt Thần Nhãn - mà ông đã xăm cho nó từ lúc mới lên 10. Ông chỉ xăm hoa văn của mắt và một số cổ tự xung quanh. Ông bảo khi nào nó đủ trưởng thành, ông sẽ hoàn thiện phần mắt, cái mà nói gọi là khai nhãn.
- Chưa đâu. Giờ chưa phải lúc. - Ông Mười đáp
Nó chẳng nói gì, đứng dậy đi thẳng về phía gác xép. Ông Mười cũng vậy, chỉ nhìn theo bóng dáng thằng cháu đang đi lên với nỗi lo âu sâu thẳm.
Ông Mười Anh - hay người trong giới vẫn gọi là thầy Vi Anh - là con trai thứ mười trong gia tộc họ Vi chuyên sống bằng nghề trừ tà. Cái tiệm xăm Mực Đỏ ở cuối hẻm này thực ra là cái vỏ bọc bên ngoài của nhà họ Vi. Ông Mười sống trầm, ít nói, và dù tiệm xăm nằm tít trong hẻm cụt, nhưng khách tìm đến không ít, nhất là mấy người gặp chuyện không sạch sẽ.
Dân quanh đây luôn nể trọng ông, phần vì mối quan hệ của ông rất rộng vì đa số người giàu có quyền lực đều đã được ông Mười giúp đỡ. Phần vì nể trọng ông là một thợ xăm tay nghề cao, cũng như e dè thực lực tâm linh của ông.
Thằng Phong là cháu nội ông, mồ côi cha mẹ từ lúc còn mới lên năm, nên một tay ông nuôi nấng nó đến khi cao lớn như bây giờ. Hồi nhỏ thằng Phong nó dễ thương lắm, lúc nào cũng ríu rít đi theo ông nội. Nhưng cái đất Quận 4 này không nuôi lớn đứa trẻ nào bằng kẹo ngọt. Dù ông nội nó có khá giả, cũng chăm sóc cho nó đầy đủ về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng cái chất đời của khu hẻm cụt này đã nhào nặn nó thành một thanh niên gai góc, ngạo mạn.
Ông thấy Phong thay đổi tính cách, ông cũng không ngăn cản gắt gao vì ông hiểu bản chất thực sự của cháu mình, và sự ngạo mạn đơn giản chỉ là lớp giáp để một đứa trẻ mồ côi cha mẹ tồn tại.
Phong nằm trên gác xếp, mưa lại bắt đầu rơi. Nằm được khoảng 30 phút sau, một mùi hương quen thuộc len lỏi qua khe cửa: mùi gừng cay quyện với mùi cá kho tộ cháy cạnh. Cùng với đó, tiếng ông nội nó vọng lên:
- Xuống ăn cơm đi này.
Nó định bụng bảo "con không đói", nhưng bụng nó lại réo lên sau đợt hành xác của con ma Bụi. Nó bắt đầu lững thững đi xuống.
Dưới ánh đèn vàng sau gian nhà bếp, ông Mười đã dọn sẵn hai chén cơm nghi ngút khói. Tay ông thì đang lóng ngóng gỡ xương miếng cá lóc, lặng lẽ đặt phần thịt ngon nhất vào chén của Phong.
- Ăn đi. Có giỏi cỡ nào mà bụng đói cũng không đánh được ma đâu.
Ông nói tiếp:
- Mai có khách bên chợ tới xăm hình. Mai mày làm hình cho người ta đi. Tối ngủ sớm đừng đi đâu nữa.
- Mai lên hình gì? - Vừa nói, tay nó vừa dẻ miếng cá gắp vào chén ông.
- Hổ Phục, thằng Hòa Em xóm chợ nó muốn lên hình để lấy uy, nhớ đặt tâm vào hình, đi nét kỹ.
- Biết rồi mà. Ông cứ nhắc hoài. - Nó vừa lùa cơm vừa đáp.
- Còn nữa. Mai làm xong thì lấy tiền đó đi mua cái áo khoác mới đi. Miệng thì nói trình cao mà để con tạp ma đánh cho rách áo. - Ông vừa nói vừa ngước mặt, hướng đến vết rách trên ngực nó.
Nó đứng dậy, dọn mấy cái chén không vào bồn rửa. Rồi cầm cái áo khoác Jean thảy vào cái chậu đốt đồ mã ở góc nhà. Lúc đi ngang ông nội, nó vỗ vai ông một cái:
- Biết rồi ông già. Ông cũng ngủ sớm đi không lại đau lưng.
Dưới ánh đèn vàng của gian nhà bếp, ông Mười nhìn theo bóng dáng thằng cháu, khẽ mỉm cười.
Nụ cười trên môi ông phai nhạt khi ánh mắt ông dừng lại ở tờ lịch treo tường.
Ngày mai. Tròn 10 năm.
Ông rút từ trong ngăn kéo một tấm ảnh đã ngả màu - ba người trong ảnh cười tươi dưới biển hiệu "Mực Đỏ". Ngón tay ông run nhẹ vuốt qua khuôn mặt hai người trẻ:
"Xin lỗi hai đứa... Ba vẫn chưa thể để nó biết sự thật..."