Trầm Ngư
Cơn mưa ở kinh thành đã trút xuống suốt tròn ba ngày ba đêm.
Đây là trận mưa lớn hiếm gặp cả trăm năm, mây đen đè nặng thành phố, sấm sét gầm vang, tựa như muốn cuốn trôi mọi tội lỗi tích tụ trong tòa cổ thành này.
Giữa sườn núi, một trang viên màu đen sừng sững đứng trong màn mưa, trông chẳng khác nào một ngôi mộ câm lặng.
Đó là Bùi Viên - cấm địa khiến cả giới thượng lưu kinh thành chỉ cần nhắc tới cũng biến sắc.
Một chiếc Mercedes màu đen xé màn mưa, chậm rãi dừng lại trước cánh cổng sắt nặng nề của Bùi Viên.
Cửa xe mở ra, nhưng chiếc ô đen lại không hề che cho người bước xuống.
Tô Miên ôm chặt chiếc hòm thuốc cổ cũ đã mòn vẹt, tay xách theo hành lý đơn giản, bị đẩy thẳng xuống xe.
Cơn mưa xối xả lập tức làm ướt sũng chiếc váy bông trắng mỏng manh của cô. Nước mưa lạnh buốt men theo chiếc cổ thon dài trượt vào cổ áo, khiến cô trong khoảnh khắc không kìm được mà run rẩy.
Cửa kính xe hạ xuống một nửa, lộ ra gương mặt được trang điểm tinh xảo nhưng đầy vẻ cay nghiệt.
“Miên Miên, đừng trách gia đình nhẫn tâm.” Giọng nói của người mẹ kế Vương Lam vang lên, bà ta đưa tay che mũi, như thể ghét bỏ hơi ẩm bên ngoài, trong lời nói thấm đẫm vẻ bất đắc dĩ giả tạo.
“Nhà họ Tô nợ mấy chục triệu, chỉ có Bùi thiếu gia mới trả nổi. Con ngoan ngoãn nghe lời, đợi Bùi thiếu gia chơi chán rồi… à không, đợi trả xong nợ, gia đình sẽ đón con về.”
Tô Miên đứng lặng trong mưa, mái tóc mái ướt sũng dán chặt lên gương mặt tái nhợt gần như trong suốt.
Đôi mắt hạnh của cô trong veo nhưng trầm tĩnh. Cô không khóc lóc, không náo loạn, chỉ siết chặt chiếc hòm gỗ thoang thoảng mùi thảo dược trong lòng, đó là thứ duy nhất ông nội để lại cho cô.
“Con biết rồi.”
Cô khẽ đáp, giọng nói bị tiếng mưa nuốt chửng, mềm mại mong manh như một đám mây chỉ cần chạm nhẹ là tan.
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ hơn ai hết.
Cô là đứa bị bỏ rơi.
Bị nhà họ Tô gói ghém, dâng thẳng cho vị thái tử gia kinh thành trong truyền thuyết, kẻ nổi danh tàn bạo, phóng túng, tinh thần không bình thường để làm món đồ chơi trừ nợ.
Một khi đã bước đi chuyến này, e rằng sẽ không bao giờ quay về được nữa.
Vù!
Cửa kính xe lạnh lùng kéo lên. Chiếc Mercedes như thể vừa vứt bỏ thứ gì đó xui xẻo, quay đầu lao vào màn mưa, rất nhanh đã biến mất, đến cả ánh đèn hậu cũng không còn nhìn thấy.
Tô Miên cô độc đứng trước cánh cổng sắt khổng lồ, trông nhỏ bé và bất lực đến đáng thương.
“Cạch.”
Cánh cổng nặng nề phát ra một tiếng trầm đục ghê rợn, chậm rãi mở sang hai bên.
Một quản gia già tóc hoa râm, mặc lễ phục đuôi tôm màu đen, đứng bên trong cổng.
Ông ta không che ô, để mặc nước mưa thấm ướt bờ vai. Trên gương mặt đầy nếp nhăn ấy không hề có chút biểu cảm nào, thậm chí không có lấy một tia hơi ấm của người sống.
“Tô tiểu thư, mời vào.”
Giọng ông ta khô khốc khàn đục, như giấy ráp cọ lên mặt bàn.
Tô Miên hít sâu một hơi, xách vạt váy ướt sũng, bước vào nơi được gọi là “Bùi Viên”, là chiếc lồng giam của đời cô.
___________________
Bên trong biệt thự rộng lớn đến kinh người. Phong cách trang trí là tông đen – trắng – xám lạnh lẽo đến cực hạn, không hề có chút sinh khí nào của con người.
Điều khiến Tô Miên nghẹt thở hơn cả, chính là sự yên tĩnh nơi đây.
Sự yên tĩnh chết chóc.
Bên ngoài sấm sét long trời lở đất, vậy mà trong căn nhà này lại tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng nghe rõ.
Khi đi ngang qua phòng khách, Tô Miên nhìn thấy vài người hầu mặc đồng phục đang lau cửa kính sát đất.
Từng động tác của họ đều vô cùng cẩn trọng, bước đi nhón chân, không dám phát ra dù chỉ một tiếng ma sát nhỏ, thậm chí ngay cả hơi thở cũng cố tình ép xuống mức thấp nhất.
Tựa như trong căn nhà này, đang ngủ say một con ác thú, bất cứ lúc nào cũng có thể vùng dậy cắn người.
“Tô tiểu thư, đã vào Bùi Viên rồi, có vài quy củ tôi cần nói trước.”
Quản gia dẫn cô lên cầu thang xoắn ốc, tiếng bước chân nhẹ bẫng như quỷ mị.
Tô Miên lập tức ưỡn thẳng lưng, các ngón tay vô thức siết chặt quai hòm thuốc: “Xin ông cứ nói.”
“Thứ nhất, tuyệt đối cấm phát ra bất kỳ tiếng động nào.” Quản gia dừng bước, quay đầu liếc nhìn cô, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo: “Thiếu gia thính giác cực kỳ nhạy cảm. Bất cứ âm thanh lớn nào cũng sẽ khiến ngài ấy… vô cùng khó chịu. Người hầu gái trước đó chỉ vì làm vỡ một chiếc cốc, đã bị ném ra sau núi cho sói ăn.” Tim Tô Miên chợt thắt lại, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
“Thứ hai.” Quản gia giơ tay, chỉ về phía cuối cầu thang tối tăm sâu hun hút: “Tuyệt đối không được lên tầng ba.”
Tầng ba không hề có lấy một tia sáng, đen kịt một mảnh, tựa như cái miệng khổng lồ đang há to.
“Đó là cấm địa. Bất kể cô nghe thấy âm thanh gì, cũng không được lên đó. Trừ khi cô muốn chết.”
Lời cảnh cáo của quản gia không mang theo chút hăm dọa nào, nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng hơn cả lời đe dọa.
Tô Miên ngoan ngoãn gật đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi: “Tôi nhớ rồi.”
Quản gia dường như khá hài lòng với sự biết điều của cô, liền dẫn cô tới một phòng khách ở cuối hành lang tầng hai.
“Tô tiểu thư nghỉ sớm. Nhớ kỹ, ban đêm không được ra ngoài.”
Cánh cửa khép lại, ngăn cách ánh nhìn chết lặng của quản gia bên ngoài.
Căn phòng rất rộng, nhưng chỉ có một chiếc giường và một cái tủ, lạnh lẽo trống trải như phòng chứa xác.
Tô Miên không dám bật đèn lớn, chỉ để lại một ngọn đèn đầu giường ánh vàng leo lét.
Cô cũng không dám tắm nước nóng, sợ tiếng nước quá lớn sẽ phạm phải điều cấm kỵ.
Cô chỉ dùng khăn lau sơ tóc và người, rồi thay một bộ đồ ngủ dài tay bằng vải cotton.
Đó là quần áo do chính cô mang theo, đã được xông loại hương an thần do cô tự điều chế. Chỉ khi ngửi thấy mùi thảo dược nhàn nhạt ấy, trái tim đang treo lơ lửng của cô mới có thể tạm yên ổn đôi chút.
“Không sao đâu, Tô Miên… chỉ cần trả xong nợ là có thể rời đi rồi.”
Cô co mình trong chăn, hai tay chắp lại, như tự thôi miên mà an ủi bản thân.
Bên ngoài cửa sổ, sấm sét cuồn cuộn.
Đêm ấy, Tô Miên ngủ vô cùng chập chờn. Trong mơ toàn là nụ cười dữ tợn của mẹ kế và tầng ba đen kịt kia.
Không biết đã qua bao lâu.
RẦM!!!
Một tiếng nổ lớn đột ngột xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Âm thanh ấy không giống tiếng sấm, mà như vật nặng bị ném mạnh vào tường, mang theo sát khí hủy diệt tất cả.
Tô Miên giật mình tỉnh giấc, cả người bật ngồi dậy trên giường, tim đập thình thịch như trống dồn.
Còn chưa kịp hoàn hồn, ngay sau đó lại vang lên một tiếng “choang” lanh lảnh!
Đó là âm thanh đồ sứ đắt tiền bị quét rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Âm thanh truyền xuống từ trên đầu cô.
Là tầng ba!
“Cút! Cút hết cho tôi!!”
Một tiếng gầm trầm thấp, hung bạo của đàn ông xuyên qua sàn nhà vọng xuống. Giọng nói khàn đục, thô ráp, thấm đẫm nỗi đau sắp sụp đổ, giống như một con dã thú bị nhốt trong lồng đã hoàn toàn phát điên.
Bùi Viên vốn chết lặng bỗng chốc “sống” dậy.
Đèn trong toàn bộ biệt thự bật sáng trong chớp mắt, ngoài hành lang vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn nhưng bị cố ý đè thấp.
Tô Miên quấn chặt chăn, co rúm trong góc giường, toàn thân run rẩy.
Dù cách một tầng lầu, cô vẫn có thể cảm nhận được cơn phẫn nộ ngút trời và khát vọng hủy diệt tỏa ra từ người đàn ông kia.
Đây chính là vị thái tử gia kinh thành trong truyền thuyết sao?
Đây chính là “cấm địa” mà quản gia nhắc tới ư?
Bên ngoài cửa, mơ hồ vang lên tiếng khóc bị kìm nén của nữ hầu và tiếng quát gấp gáp của quản gia: “Thuốc an thần đâu! Mau đi gọi bác sĩ! Thiếu gia lại phát bệnh rồi!”
“Quản gia, không ai dám lên đâu… lên đó là tự tìm chết!”
“Có chết cũng phải lên! Không thì tất cả chúng ta đều chết!”
Giữa cơn hỗn loạn, Tô Miên ngửi thấy trong không khí dường như bắt đầu lan tỏa một mùi tanh nhàn nhạt của máu.
Cô ôm chặt chiếc hòm thuốc nhỏ trong lòng, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.
Cô có một dự cảm mãnh liệt.
Đêm nay, bầu trời của Bùi Viên sắp sụp đổ rồi.