Chương 1: Đứa Trẻ Bị Săn Đuổi
avatar

Phúc Linh

26/01/2026
Thợ Săn Tam Giới

Thạch Bàn Tinh nằm trong 1 góc phụ trụ xa xôi, không có linh khí. Thạch Bàn Tinh có hai thế lực thống trị, là Thần và Quỷ. Trải qua hàng ngàn năm giao tranh, hai thế lực hùng mạnh này vẫn luôn bất phân thắng bại. Thần hấp thu tinh thạch và linh đơn để tăng cường thần lực. Một trong những nguyên liệu điều chế linh đơn là Quỷ thể. Quỷ ăn Minh Quả để tiến hóa. Minh Mộc chỉ có thể được trồng ở những vùng đất có tinh thạch. Ăn thịt Thần sẽ giúp Quỷ thể mạnh mẽ hơn. Nhân loại, không có siêu năng lực như Thần, cũng không có thân thể mạnh mẽ như Quỷ. Nhân loại rất yếu. May mắn thay, nhân loại không có tác dụng gì trong việc gia tăng sức mạnh cho Thần và Quỷ, vì vậy nhân loại vẫn có đất sống của mình, chỉ cần tránh xa những vùng đất có Tinh thạch. Năm trăm năm trước, Tesla, một vĩ nhân đã sáng tạo ra Nhân Khí, vũ khí có thể chống lại cả Quỷ và Thần. Nhân loại âm thầm phát triển Nhân Khí, tập hợp thành các quốc gia hùng mạnh. Đến khi Quỷ, Thần nhận ra sự nguy hiểm của Nhân Khí thì đã quá muộn, nhân loại đã có sức mạnh để chống lại chúng. --- Trương Vạn Thiên, đứa trẻ bị săn đuổi ngay từ khi lên 2 tuổi, là kết quả ngang trái, cũng là độc nhất vô nhị, giữa Người và Quỷ. Ba tuổi, mẹ của Trương Vạn Thiên trở về Quỷ Tộc. Cha đưa hắn cho một người khác nuôi, vốn là cấp dưới của cha hắn, bị cụt tay phải trong chiến đấu và về nghỉ hưu sớm. Đấy là lần cuối cùng hắn được gặp cha. Từ đó về sau, cha hắn bặt vô âm tín. Vòng ngọc màu tím đeo trước ngực là tín vật duy nhất giúp Vạn Thiên nhớ về người cha của mình. Người cha nuôi bảo cậu không bao giờ được tháo vòng ngọc ra. Cha Vạn Thiên đã giao phó cho người cấp dưới huấn luyện cậu có đủ năng lực để tương lai giúp gia đình đoàn tụ. Dưới đánh giá của người cấp dưới, việc này vô cùng khó khăn. Vì vậy ngay từ nhỏ, cuộc sống của Vạn Thiên đã khác những đứa trẻ bình thường. 4 tuổi, Vạn Thiên bắt đầu tập chạy bộ đường rừng núi. 5 tuổi, cậu được dạy những đường kiếm đầu tiên 6 tuổi, cậu theo nghĩa phụ lên núi hái thuốc, học về từng cái cây, ngọn cỏ, và bất cứ con vật nào họ gặp trên đường đi, thậm chí là xẻ thịt để nghiên cứu bên trong chúng. Ngoài thời gian tập luyện, mỗi ngày cậu đều phải đi bộ 10km tham gia lớp học tiểu học ở ngôi làng dưới chân núi. Tan học, một cậu bé cùng lớp cầm cây gậy chậm rãi bước về phía Vạn Thiên. Cậu bé cười tươi rói, vỗ vai hắn: “Bạn ơi, đi chơi đập bóng không?” Vạn Thiên lắc đầu: “Không được, giờ tôi phải về đi săn thú" Vạn Thiên mang cặp sách rời đi, lẳng lặng bỏ lại người bạn đứng ngây người tràn đầy thắc mắc: “Săn thỏ? Trên núi có thỏ sao?” 9 tuổi, Vạn Thiên đã cùng nghĩa phụ chiến đấu với đám lợn rừng, chó sói hung tợn. Thiên phú kiếm thuật của hắn vô cùng nổi bật, và chỉ mới 12 tuổi, hắn đã có thể đánh ngang tay với người cha nuôi tàn tật. “Không hổ danh là con của đội trưởng. Sức chiến đấu của đứa nhóc này đã ngang với một sỹ quan bình thường rồi" người cha nuôi vừa luyện kiếm với Vạn Thiên, vừa thầm nghĩ trong lòng. Trong khoảnh khắc cuối cùng, người cha nuôi dùng tuyệt kỹ, đánh văng kiếm của Vạn Thiên, đồng thời mũi kiếm sắc bén dừng lại ngay sát họng của hắn. Vạn Thiên lùi lại một bước, giơ tay đầu hàng, nói: “Nghĩa phụ thật mạnh, con còn xa mới bằng người" “Hôm nay tập đến đây thôi, con lên núi xách nước đi" người cha nuôi giọng nghiêm nghị. Vạn Thiên cúi chào, xách chiếc đòn gánh với hai thùng nước rời đi. Nhìn bóng lưng Vạn Thiên khuất dần, người cha nuôi hiện lên suy nghĩ “Tương lai, con còn phải gánh trên vai những thứ rất nặng” Sinh nhật 13 tuổi, Vạn Thiên tiếp tục đưa ra câu hỏi mà năm nào đến ngày này hắn cũng phải hỏi nghĩa phụ: “Nghĩa phụ, bao giờ con mới được đi tìm cha?” Mọi lần như vậy, nghĩa phụ của hắn đều nói chưa đến lúc. Nhưng lần này, ông chỉ im lặng một hồi, sau đó đi lấy thanh kiếm treo trên đầu giường, rồi dẫn Vạn Thiên đến một cái cây to bằng thân người. “Hôm nay ta sẽ dạy con dùng Khí. Nhìn kỹ" Người cha nuôi cầm kiếm chém vào thân cây. Thanh kiếm chỉ chém vào được một phân, liền bị dính chặt vào đó. Ông rút kiếm về, không có vẻ gì là thất vọng. “Tiếp theo này" Người cha nuôi chém lần thứ hai. Rít! Lần này, một luồng Khí màu xanh nhạt bao bọc lấy lưỡi kiếm, tạo ra tiếng gió rít nhẹ. Thân cây cứng rắn bị chém đứt đôi một cách gọn gàng, vết cắt sắc lẹm, mịn màng. Vạn Thiên còn chưa kịp hết ngạc nhiên, liền hét lên: “Nghĩa phụ, cây đổ về phía người!” “Không sao" người cha nuôi lên tiếng trấn an Vạn Thiên. Ông bình tĩnh đứng yên, chờ đợi cái cây đổ xuống. Khi thân cây chỉ còn cách vài bước chân, ông vung kiếm lên chém liên tiếp, xẻ phần thân đổ làm mười mấy mảnh gỗ. “Còn nữa" Người cha nuôi tiến về một cái cây khác, lần này ông không chém ngang, mà đâm thẳng. Lưỡi kiếm dễ dàng xuyên qua thân cây, giống như cái cây chỉ là một mảnh giấy. Hắn rút kiếm về, tạo thành một khoảng trống vừa bằng thanh kiếm trên thân cây. “Lần cuối" Người cha đâm kiếm về một chỗ khác của cây đó. “BÙM!” Một tiếng nổ lớn vang lên, thân cây bị nổ tung, tạo ra một khoảng trống to bằng đầu người. “Ồ” Vạn Thiên thốt lên kinh ngạc, ánh mắt rực lửa. “Nói cho ta biết, con thấy gì qua bốn lần dùng kiếm?” Nghĩa phụ hỏi Vạn Thiên. “Nghĩa phụ, lần thứ nhất, kiếm không có gì. Lần thứ hai và thứ ba, xung quanh kiếm có một luồng sáng bao bọc. Lần thứ tư, ban đầu giống lần thứ ba, nhưng khi mũi kiếm đến gần thân cây thì phía mũi kiếm có một luồng ánh sáng hỗn loạn” “Đúng vậy, quan sát tốt lắm. Ánh sáng con nhìn thấy chính là Khí, còn thanh kiếm này được gọi chung là Nhân Khí" người cha nuôi xác nhận. “Nhân Khí khi chưa được kích hoạt có hình dạng bình thường, nhưng khi được truyền Khí vào sẽ kích hoạt lên các chức năng thần kỳ. Nhân Khí ở mỗi người khác nhau, hiệu quả sử dụng sẽ khác nhau, phụ thuộc vào khả năng vận Khí và phương pháp sử dụng của họ" “Như lần đâm thứ tư, khi kiếm gần đến mục tiêu, ta mới đẩy mạnh Khí ở mũi kiếm để tạo nổ lớn. Chỉ những người vận Khí giỏi mới làm được điều đó. Với đa phần mọi người, việc thay đổi khí ngay tức khắc như vậy là không thể làm được" “Nghĩa phụ, khả năng tuyệt vời như này, sao người không dạy con sớm hơn?” Vạn Thiên háo hức hỏi. “Hậu tích bạc phát" nghĩa phụ nói. “Để sử dụng Nhân Khí, đòi hỏi khả năng vận Khí, tức là điều khiển Khí trong cơ thể. Để vận Khí, trước tiên con phải cảm nhận được Khí. Đây là lí do ta yêu cầu con mỗi ngày ngồi thiền một tiếng, cảm nhận hơi thở và nhịp đập của cơ thể. Con càng hiểu rõ về cơ thể, học vận Khí sẽ càng nhanh. “Con đã ngồi thiền gần chục năm, vì vậy ta yêu cầu con trong vòng một năm, phải dùng được thanh kiếm này chém đứt đôi cây" “Chỉ cần chém đứt cây là con có thể lên đường tìm cha phải không?” Vạn Thiên hỏi. “Chưa đủ" nghĩa phụ nói. “Dùng được Nhân Khí chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ là con phải gia nhập được Hắc Nhân Đoàn. Thành viên của Hắc Nhân Đoàn được truy cập lượng thông tin tình báo khổng lồ, bí mật quốc gia, từ đó con mới tìm được thông tin về cha con. Để vào được Hắc Nhân Đoàn, con cần tốt nghiệp Học Viện Thợ Săn Quốc Gia. Luyện tập đi, 15 tháng sau có đợt thi tuyển vào Học Viện Thợ Săn Quốc Gia, con hãy đăng ký tham gia" “Con hiểu rồi, thưa nghĩa phụ" Người cha nuôi đưa kiếm cho Vạn Thiên, bắt đầu hướng dẫn hắn những bước đầu tiên của vận Khí. “Hãy nhớ đến cảm giác khi con ngồi thiền, nắm bắt hơi thở, đưa Khí trong cơ thể di chuyển đến cánh tay, từ đó truyền vào kiếm" Vạn Thiên nhắm mắt, cảm nhận luồng Khí trong cơ thể đã rất quen thuộc với hắn cả chục năm qua. Chỉ sau một lát, hắn đã nắm bắt được luồng Khí, đưa đến bàn tay, nhưng vừa thở ra, toàn bộ Khí đã tan biến. “Nghĩa phụ, chỉ cần con thở ra là luồng Khí con kiểm soát được trước đó liền tan biến. Con đã cố nhịn thở để giữ luồng Khí, nhưng nó lại bị tắc ở bàn tay, không thể truyền vào kiếm được" Vạn Thiên hỏi nghĩa phụ, sau nhiều lần thất bại. Người cha nuôi cười lớn: “Chỉ mới lần đầu con đã có thể đưa Khí vào bàn tay đã là hiếm có rồi. Con mà thành công ngay thì không còn là người nữa! Con từ từ lĩnh ngộ. Khí là trong cơ thể con, không ai giúp được" Sau ngày đó, người cha nuôi để mặc Vạn Thiên tự tập luyện, chỉ trả lời những thắc mắc của hắn. Ngày ngày ông xuống làng bán thịt thú rừng do Vạn Thiên săn được, hoặc đi chữa bệnh cho người dân. Thỉnh thoảng Vạn Thiên sẽ đi cùng ông để học hỏi và giao tiếp xã hội. Một tháng sau, đang nghỉ trưa thì người cha nuôi bỗng nghe thấy tiếng “RẦM!” khiến ông vội vàng cầm kiếm, chạy ra sân xem tình hình. Vạn Thiên vui mừng chạy về phía ông nói: “Nghĩa phụ, con làm được rồi!” Người cha nuôi hết nhìn Nhân Khí trên tay Vạn Thiên, lại nhìn sang cái cây chỉ còn cao 1 mét với vết cắt sắc lẹm, mắt ông mở to vì kinh ngạc. “Không thể nào" người cha nuôi kinh ngạc. “Ta và đội trưởng đều rất giỏi về vận Khí, nhưng cũng phải hơn một năm mới làm được. Dù là hậu tích bạc phát cũng cần một năm, chứ không thể một tháng được. Thế này cũng quá biến thái rồi!” “Nghĩa phụ, thay vì chờ 14 tháng nữa, con có thể thi vào Học viện Thợ Săn Quốc Gia trong năm nay không?” Vạn Thiên hỏi, đầy háo hức. Người cha nuôi thở dài, chìm vào suy nghĩ. Ông vừa muốn Vạn Thiên trưởng thành sớm nhất có thể, vừa lo sợ cậu tuổi nhỏ, chưa đủ sức bước ra giang hồ. Những gì cần dạy, ông đều đã dạy. Tình huống của đội trưởng và chị dâu có lẽ đều rất nguy cấp, thêm 1 ngày chờ là thêm 1 phần nguy hiểm. Nghĩ trái nghĩ phải một hồi, người cha nuôi mới ra quyết định: “Mặc dù hơi sớm, nhưng cũng được. Thi sớm để có kinh nghiệm, nếu trượt thì năm sau thi lại cũng không vấn đề gì. Con hãy chuẩn bị, 10 ngày sau lên đường. Trong 10 ngày này, chỉ tập trung luyện dùng Nhân Khí" “Tuyệt vời!” Vạn Thiên vui mừng. Cậu đã được nghĩa phụ huấn luyện cả chục năm, nên rất háo hức được ra ngoài khám phá thế giới. “Đi ngựa thì chỉ một tuần là tới, nhưng ta muốn con đi bộ để trải nghiệm được nhiều hơn, tăng cường vốn sống. Ta sẽ cho con 500 ruby làm lộ phí, đủ tiền ăn trong 7 ngày, còn lại con phải tự kiếm thêm. Ghi nhớ, dù có phải ăn xin, ăn lá cây cũng không được phép ăn trộm, ăn cướp của người khác" người cha nuôi căn dặn nghiêm khắc. “Con nhớ rồi" Vạn Thiên gật đầu. Một tuần trôi qua rất nhanh. Ngoài lộ phí, Vạn Thiên đeo một thanh kiếm gỗ bên hông. Đây chỉ là một thanh kiếm thường, không phải Nhân Khí. Nhân Khí là một bảo vật giá trị cao, nhiều khi có tiền cũng không mua được. Người cha nuôi vốn là một dũng sỹ cao cấp bị cho nghỉ hưu vì khuyết tật, cũng chỉ sở hữu độc nhất một Nhân Khí là thanh kiếm kia. Thất phu vô tội, hoài bích có tội – Vạn Thiên tuổi còn trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm sống, nếu bị phát hiện mang theo Nhân Khí bên người sẽ rất nguy hiểm. Vạn Thiên ôm lấy nghĩa phụ, nói: “Nghĩa phụ, người chỉ có một mình, xin bảo trọng. Vạn Thiên sau khi tìm được cha, nhất định sẽ quay về báo đáp người" “Đội trưởng có ơn cứu mạng ta, được nuôi dưỡng ngươi là niềm vui của ta, thấy người lớn mạnh, giỏi giang là niềm tự hào của ta. Lần này rời đi, con sẽ gặp rất nhiều khó khăn, nguy hiểm, hãy bảo trọng. Nếu cần cứ trở về căn nhà nhỏ này, dù trời có sập ta cũng chống đỡ cùng con" “Cảm ơn nghĩa phụ, con đi ạ" “Đi đi" Người cha nuôi vẫy tay. Vạn Thiên cúi gập người rồi quay lưng bước đi. Một cuộc sống hoàn toàn khác với 13 năm trước đó đang ở phía trước. Những con người mới, những sự kiện mới đang chờ đón cậu.