Chương 1: Nổi hứng trêu chọc
avatar

An An

22/01/2026
Gả Cho Anh, Dưới Lá Cờ Tổ Quốc

Trong một con hẻm nằm lạc lõng giữa thành phố tấp nập, bóng dáng mảnh khảnh của cô gái in đậm lên tường. Ánh sáng loang lổ trên nền đất, cộng với đốm sáng nhỏ từ điếu thuốc đang cháy dở hắt lên người cô. Phương Diệp nhìn đồng hồ, đã qua mười giờ vẫn chưa thấy ai gọi, xem ra không ai quan tâm cô đang ở đâu hay làm gì. Chợt một thanh niên từ đầu hẻm đi về phía cô, tiếng bước chân phá tan sự tĩnh lặng. Cậu ấy rất cao, Phương Diệp đoán cũng tầm phải mét tám. Cô đang bực bội, bỗng nảy sinh ý định trêu chọc thanh niên này. Nghĩ là làm, cô đứng dựa nửa người vào tường, bày ra bộ dạng ngả ngớn. - Em trai, có bật lửa không? Cậu thanh niên thoáng dừng lại, ở khoảng cách chừng một mét Phương Diệp mới nhìn rõ mặt cậu ấy. Cô phải thốt lên khen ngợi, thanh niên này dáng vẻ tuấn tú, đôi mắt đen láy, mũi cao da trắng. Cô đang mở to mắt đầy hứng thú nhìn thì một giọng nói lạnh lẽo truyền đến. - Không có. Một người vô cùng đẹp trai nhưng giọng nói chẳng có tí cảm xúc nào, Phương Diệp khẽ mỉm cười. Cô đứng thẳng người, bước hai bước về phía cậu ấy. Điếu thuốc trên tay sắp tàn, chỉ cần khẩy tay một cái là rơi xuống đất, cô nhỏ giọng: - Cậu tên gì? Phương Diệp thấy thanh niên kia khẽ rùng mình, cô muốn bật cười, lần đầu tiên cô đi trêu chọc một người nhỏ tuổi hơn. Trên người cậu ấy vẫn còn mặc đồng phục cấp ba, Phương Diệp quả thật cảm thấy bản thân hệt như trẻ con. Nào ngờ thanh niên kia chỉ nhíu mày nhìn cô một giây rồi lập tức bước nhanh về phía trước, như sợ cô đuổi theo, chân dài bước thành sải. Phương Diệp bật cười lắc đầu, lúc này điện thoại mới có người gọi. - Con đang ở đâu thế, giờ này vẫn chưa chịu về? - Con còn tưởng mẹ quên đứa con gái này rồi. - Nói nhảm, mau về đi. Cô cất điện thoại vào túi, ngoái đầu nhìn lại phía sau một cái rồi mỉm cười rời khỏi. Duy Bách vừa về tới nhà, việc đầu tiên cậu làm là rót một ly nước đầy uống cạn. Bà Thuỷ từ trong phòng đi ra, tay cầm quần áo vừa mới ủi xong, bà nhìn con trai cất giọng dịu dàng. - Mẹ mới hâm lại thức ăn, con uống nước ít thôi kẻo no bụng. - Không phải con đã dặn mẹ nên đi ngủ sớm sao, lần sau những việc thế này cứ để con làm. - Có gì nặng nhọc lắm đâu, con đừng lo lắng quá, mẹ vẫn còn rất khỏe. Nụ cười trên môi bà Thuỷ rất dịu dàng, bà biết căn bệnh tim của mình đem lại nhiều phiền toái cho con trai. Hai mẹ con không có nhiều tiền, chỉ thuê căn nhà nhỏ từ một người quen làm chỗ tá túc. Duy Bách đang học năm cuối phổ thông, mẹ lại bệnh, tiền sinh hoạt hằng ngày đều dựa vào mình cậu. Ngoài giờ học, Duy Bách phải đi làm thêm, cậu xin được công việc pha chế ở một quán trà sữa gần nhà. Tuy hơi cực nhưng chỉ cần hai mẹ con mãi bên nhau thế này là quá tốt. Duy Bách rất thương mẹ, đến mức điện thoại trong túi lúc nào cũng đầy pin để giữ liên lạc với mẹ. Bệnh tim của bà có thể tái phát bất cứ lúc nào, cậu luôn trong trạng thái nơm nớp lo sợ. Bà Thuỷ vào bếp dọn thức ăn ra mâm, Duy Bách cũng thay quần áo xong, cậu thở dài nhìn mẹ. - Mẹ vào nghỉ đi, để đó con tự làm. - Ừ, ăn xong thì xem lại bài vở rồi ngủ sớm con nhé, đừng thức khuya quá! - Vâng. Bên ngoài căn nhà bốn tầng của khu đô thị cao cấp, Phương Diệp nhấn chuông inh ỏi, có người vội vàng ra mở cổng. - Con điên à, khuya rồi muốn đánh thức mọi người dậy hết sao. - Con sợ mẹ ngủ quên lại không mở cửa. - Lần sau nhớ mang theo chìa khóa, lúc nào cũng khiến người khác không yên. Bà Lan càu nhàu khép cổng lại, nhìn ra sau thì con gái đã vào tới cửa rồi. Phương Diệp đang là sinh viên năm hai, khoa báo chí. Chẳng ai nghĩ một đứa tùy hứng như cô lại chọn ngành này. Phương Diệp thong thả về phòng mình, khi đi ngang qua căn phòng trên tầng ba, cô dừng lại. Bên trong vẫn còn sáng đèn, xem ra đứa em gái này của cô rất chăm chỉ.

Phương Diệp nhếch môi rồi bước tiếp, cô mở cửa rồi quăng túi xách lên giường, ngả người nằm một bên. Góc học tập có một tờ giấy đặt ngay ngắn, cô không cần xem cũng biết nội dung là gì. Phương Diệp quơ tay lấy tờ giấy kia, vo tròn thành một cục ném vào sọt rác, cái tên Đặng Phương Chi đập thẳng vào mắt cô. Năm đó khi mới sinh Phương Diệp được hai năm thì bà Lan phát hiện chồng ngoại tình. Bà đùng đùng tức giận, tìm đến tận nhà người đàn bà kia đánh ghen. Không ngờ ông Cường chồng bà chẳng những lén lút chu cấp mua nhà mua xe cho người đàn bà kia, mà hai người còn có với nhau một đứa con.

Bà vì tức quá không kiềm chế được nên ra tay đánh người đàn bà kia. Kết quả làm bà ta sinh non, cái tên Đặng Phương Chi cũng từ đó xuất hiện trên đời này. Ông Cường bắt đầu hối hận, muốn hàn gắn lại tình cảm với vợ, đàn ông bên ngoài ong bướm bao nhiêu nhưng cuối cùng vẫn về với gia đình. Người đàn bà kia một mình không thể nuôi nổi con, một mực đòi danh phận, còn muốn kiện bà Lan vì tội cố ý đánh người.

Ông Cường đưa ra đề nghị làm hợp tình hai bên, Phương Chi được đón về nhà, làm con gái của ông ta, còn người đàn bà kia phải rút đơn kiện. Bà Lan mắt nhắm mắt mở đồng ý, vì con gái bà mới tha thứ cho chồng. Bà không muốn Phương Diệp mang tiếng không có ba. Cốc cốc cốc. Tiếng gõ cửa làm Phương Diệp chán ghét, cô cứ nằm im. Người bên ngoài có vẻ rất nhẫn nại, tiếp tục gõ cửa. Phương Diệp bực bội đứng lên mở cửa, giọng gắt gỏng. - Cô muốn nói gì thì nhanh đi. - Chị xem bảng điểm của tôi rồi chứ? - Nó kia kìa. Cô chỉ tay về phía sọt rác, Phương Chi sắc mặt khó coi. Cô ta ngang nhiên lướt qua người Phương Diệp, bắt chéo chân ngồi xuống ghế. - Ba có nói, nếu tôi loạt vào top mười của trường thì sẽ mua xe ôtô cho tôi đấy! - Chưa đủ tuổi lại muốn lái xe, cô không sợ gặp tai nạn sao? - Chị đúng là con gái của Trần Thanh Lan, hai mẹ con đều thối miệng như nhau. Thảo nào ba luôn nhớ đến mẹ tôi. Phương Diệp rất khâm phục đứa em gái trên trời rơi xuống này, bên ngoài cô ta yểu điệu, yếu ớt nhưng tâm địa không khác gì rắn độc. Cô ngồi xuống giường, đối diện Phương Chi, giọng bình thản: - Nhớ ư? Tôi cũng muốn gặp mẹ cô lắm, không biết cảm giác làm người thứ ba thế nào nhỉ? - Chị... Chị... - Trước mặt mọi người cô nên sống thật với bản thân thì hơn, đừng nên đóng kịch nữa, tởm lắm. - Cứ chờ xem, tôi sẽ lấy lại hết những thứ nên thuộc về mẹ con tôi.