Chương 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh
avatar

Hạ Vũ

21/01/2026
Đẹp Nhất Là Trùng Phùng

Chiều hôm đó, Sài Gòn mưa như trút.

Những hạt mưa lạnh ngắt nện xuống nền xi măng cũ kỹ của khu phố, dội lên thứ âm thanh trống rỗng, đều đều, như tiếng thời gian đang gõ nhịp cho một đoạn đời sắp rẽ sang hướng khác.

Bên kia đường, dưới mái hiên sập xệ của một tiệm tạp hoá đã đóng cửa từ lâu, Nguyễn An Hạ đứng lặng. Cô khẽ ôm chặt chiếc túi vải đã sờn quai, ánh mắt thẫn thờ nhìn màn mưa xám xịt phía trước.

Cơn giông ngoài kia cuồng loạn chẳng khác gì tâm trí của một cô gái vừa tốt nghiệp đại học… chỉ mới ngày hôm qua.

Người ta nói, khoảnh khắc cầm tấm bằng trên tay là lúc bắt đầu hạnh phúc. Là những bữa tiệc ăn mừng, là tiếng cười rộn ràng, là tương lai mở ra đầy hy vọng. Bạn bè của An Hạ cũng vậy. Họ rủ nhau đi chơi, chụp ảnh, bàn chuyện công việc với ánh mắt long lanh.

Chỉ có cô ngay từ giây phút bước xuống bục lễ đã thấy lòng mình nặng trĩu.

Không phải vì tiếc nuối, mà vì sợ.

Sợ ngày mai tỉnh dậy với chiếc bụng trống rỗng. Sợ tương lai mơ hồ, không rõ lối đi. Sợ cái cảm giác vô vọng đang chực chờ phía trước.

Trong tài khoản ngân hàng của An Hạ, chỉ còn đúng 100.000 đồng. Phí duy trì đã ngốn mất 50.000. Điều đó đồng nghĩa với việc, cô chỉ còn 50.000 đồng để tồn tại cho đến cuối tháng, trong khi công việc mới vẫn còn là một dấu hỏi mơ hồ.

Hôm qua, cô vừa dốc gần như toàn bộ số tiền ít ỏi còn lại để đưa gia đình từ Tiền Giang lên Sài Gòn dự lễ tốt nghiệp. Nụ cười của mẹ, ánh mắt tự hào của ba… vẫn còn in rõ trong đầu. Nhưng khi đêm xuống, chỉ còn mình cô đối diện với hiện thực trần trụi.

An Hạ luôn tự hào rằng mình là người có chính kiến. Cô không muốn làm những công việc trái ngành, không muốn làm việc một cách tạm bợ. Cô từng nghĩ, chỉ cần đủ cố gắng, đủ chăm chỉ “cày task”, thì rồi sẽ ổn.

Nhưng đời không vận hành theo niềm tin của một sinh viên mới ra trường.

Công ty nhỏ nơi cô vừa nhận việc chưa đầy ba tháng đột ngột tuyên bố giải thể. Không đủ chi phí duy trì. Tiền lương còn lại họ hứa hẹn tháng sau. Lúc ấy, An Hạ thậm chí không dám trách móc. Cô hiểu, trong hoàn cảnh này, được trả đã là may mắn.

Cô quay lưng rời đi, bước dưới mưa, tâm trạng vừa bất an vừa kiệt sức. Mỗi bước chân giẫm xuống vũng nước, bắn tung tóe lên gấu quần lạnh buốt.

Con ngõ quen thuộc hiện ra trước mắt. Phía trước là con đường dẫn về căn phòng thuê nhỏ bé, chật chội nhưng là nơi duy nhất cô có thể gọi là “nhà”.

Nhưng-

Bước chân An Hạ chợt khựng lại.

Ở cuối ngõ, dưới chiếc cột đèn vàng vọt chập chờn, có một người đàn ông nằm bất động trên nền gạch ướt sũng.

Bên cạnh anh ta, một con dao bạc vương vãi, lưỡi dao loang lổ máu đỏ sẫm, trông đến rợn người.

Tim An Hạ đập thình thịch. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Bản năng gào thét trong đầu cô: tốt nhất là nên quay đầu lại đi, bỏ chạy, và đừng dính vào. Cuộc đời cô đã quá xui xẻo rồi!

Nhưng đúng lúc ấy, khóe mắt cô vô thức liếc sang.

Một chiếc ô tô màu đen bóng đang đỗ lặng lẽ. Vài bóng người mặc áo khoác đen lần lượt bước lên xe. Ánh đèn pha quét ngang gương mặt họ lạnh lùng, dù đeo khẩu trang nhưng vẫn cảm thấy lãnh lẽo bởi sự vô cảm, sắc bén như lưỡi dao vừa rơi dưới đất kia.

Một người đàn ông trong số đó, vóc dáng cao lớn, gương mặt dữ tợn bất chợt quay đầu lại.

Ánh mắt hắn trực diện nhìn chằm chằm vào phía An Hạ.

Ánh mắt ấy. Sâu hoắm. Tối tăm. Như một vực thẳm không đáy.

Chỉ một giây ngắn ngủi ấy thôi, An Hạ đã cảm thấy toàn thân mình lạnh cứng. Cô nép vào tường để trốn, thở phào vì tên đó đã không nhìn thấy mình.

Nhưng lúc đó, cô chưa hề biết rằng, chính giây phút này, cô đã vô tình đứng giữa ranh giới của một cuộc chiến ngầm trong giới showbiz, nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ che giấu những mưu toan đẫm máu.

Chiếc Mercedes rồ ga, lao đi, nuốt chửng vào màn mưa trắng xóa.

An Hạ nuốt khan, hít một hơi thật sâu rồi bước lại gần. Bàn tay run rẩy siết chặt cán ô, ánh mắt không rời người đàn ông nằm trên đất.

Áo sơ mi trắng của anh đã thấm đẫm máu. Đôi môi tái nhợt. Gương mặt lấm lem nước mưa hoà lẫn vệt đỏ sẫm.

Dưới ánh đèn yếu ớt, An Hạ bỗng nhận ra—

Cô sững sờ.

“Trần… Nam… Thiên…?” - cô lắp bắp, gần như không tin vào mắt mình.

Người đàn ông ấy, một gương mặt quen thuộc trên màn ảnh, trên các bảng quảng cáo, trong những buổi lễ lấp lánh ánh đèn flash, giờ đây nằm bất động giữa con ngõ tối ẩm thấp.

Anh khẽ cựa mình. Bàn tay dính máu run rẩy nâng lên, bấu chặt lấy mép ống quần cô như bám vào cọng rơm cuối cùng.

“Cứu…” - giọng anh thều thào, mỏng manh đến mức suýt tan vào màn mưa nhỏ.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch.

An Hạ giật bắn mình.

Chiếc điện thoại rơi khỏi tay anh, nằm ngay cạnh bàn tay bê bết máu. Màn hình sáng lên, hiện rõ cái tên: “Quản lý Lý Quốc Phương”.

Trần Nam Thiên cố với tay, nhưng chỉ nhấc lên được nửa chừng thì gục hẳn xuống, hoàn toàn mất ý thức.

An Hạ do dự. Rồi cô nhặt điện thoại, nhấn nghe.

“Alo?! Nam Thiên ?! Nam Thiên Cậu đang ở đâu?!” - giọng một người đàn ông thét lên, dồn dập và đang tức giận.

“A-anh ấy… anh ấy ngất rồi… máu… nhiều lắm…”- An Hạ run rẩy, giọng lạc hẳn đi.

“Cô đang ở đâu?! Nam Thiên bị gì? Chúng tôi đến ngay!”

Mười phút sau, tiếng còi cứu thương và xe hơi vang lên inh ỏi, xé tan màn mưa và sự yên tĩnh vốn có của khu phố nhỏ.

Đêm mưa ấy, An Hạ không hề hay biết, từ giây phút này chính là khoảnh khắc cuộc đời cô bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo bình thường, để bước vào một thế giới mà ánh sáng và bóng tối luôn song hành.