
Mèo Lười
Thái Lam tỉnh lại trong cảm giác nặng nề như vừa bị dìm xuống nước rất lâu.
Thứ đầu tiên đập vào tầm nhìn của cô là một khuôn mặt đàn ông ở rất gần. Da anh ta ngăm đen, đường nét tuấn tú, nhưng vì phơi nắng quá lâu mà trở nên thô ráp. Thân hình vạm vỡ gần như che khuất toàn bộ tầm nhìn của cô.
Thái Lam giật mình. Cô nhận ra người đàn ông này.
Là Minh Hùng
Anh ta chẳng phải là chồng của Vũ Nhiên sao?
Nhưng sao anh ta lại ở đây, còn nhìn cô bằng ánh mắt ấy? Trong đó mang theo sự lo lắng, có căng thẳng, còn có cả một chút gì đó cô không kịp nhận ra.
Thái Lam theo bản năng muốn lùi lại, nhưng cơ thể lại mệt mỏi đến mức không nhúc nhích nổi.
“Em tỉnh rồi?” Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai, mang theo sự dè dặt rõ ràng.
“Anh đang hỏi tôi à?”
Lời vừa dứt, đầu cô lập tức đau buốt. Hộp sọ như bị bóc mở ra, rồi lắp thêm bộ nhớ vào đó. Từng mảng ký ức xa lạ tràn đến không kịp ngăn cản. Tai ù đi trong chốc lát, nhịp thở trở nên gấp gáp, lồng ngực phập phồng liên hồi.
Cô thấy những hình ảnh không thuộc về mình.
Một căn nhà quen mà lạ.
Những con người không rõ mặt mũi.
Một cuộc hôn nhân đã kéo dài tròn một năm.
Người vợ liên tục vô cớ cãi vã. Sự lạnh nhạt kéo dài, sự chán ghét không buồn che giấu.
Rồi lại là cảnh cãi vã, người vợ không hiểu vì sao, lại lao ra nhảy xuống sông.
Tất cả đổ ập tới, chồng chéo lên ký ức vốn có của Thái Lam, khiến cô trong khoảnh khắc không phân biệt nổi đâu là thật, đâu là giả.
Cô nhắm chặt mắt lại, bàn tay vô thức siết lấy chăn. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt đã không còn hoang mang như trước, chỉ còn lại sự lặng im nặng nề.
Thái Lam hiểu rồi.
Đây là hoán đổi thân xác.
Người đàn ông đang đứng trước mặt cô, hiện tại là chồng của cô. Còn bản thân cô, đã bước vào cuộc hôn nhân vốn phải thuộc về Vũ Nhiên, và hiện tại cuộc hôn ấy lại đang ở một thời điểm tệ hại nhất.
Người đàn ông thấy cô im lặng quá lâu, khẽ nhíu mày.
“Có chỗ nào không khỏe sao?”
Thái Lam nhìn anh ta, trong lòng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên. Đây là người từng bị Vũ Nhiên chê bai là quê mùa, gia trưởng, bất tài. Nhưng ánh mắt lúc này, lại không hề có sự lạnh nhạt hay xa cách như những ký ức vừa tràn vào đầu cô.
Chỉ có lo lắng.
Thái Lam khẽ mím môi, một lúc sau mới chậm rãi lắc đầu.
“Không sao.”
Khoan đã… sao giọng nói lại không giống âm điệu của Vũ Nhiên.
Thái Lam muốn bật dậy, thì bị người đàn ông cản lại.
“Em định làm gì? Nếu muốn ly hôn, đợi sức khoẻ ổn định. Tôi sẽ ký. Không cần phải đem mạng sống ra để đùa.”
Nhìn người đàn ông cao lớn mất bình tĩnh, Thái Lam có chút sợ. Cô chỉ muốn đi soi gương mà thôi.
“Gương… Làm ơn, lấy gương giúp tôi.”
Không gian lại lập tức trở nên im lặng.
Minh Hùng không nói gì, mà đi ra ngoài, một lúc lâu sau, anh mang về một cái giương tròn nhỏ, trông khá mới. Hình như là vừa đi mua ngoài cổng viện.
“Đây.” Giọng của anh lạnh nhạt hơn hẳn.
Nhận được thứ mình muốn, Thái Lam ngay lập tức soi gương.
Trong gương, vẫn là khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc. Dáng mặt mềm mại, cằm nhỏ, đôi mắt hơi xếch ở đuôi, long lanh như mắt mèo. Chỉ có điều làn da đã trắng, nay lại càng trắng hơn, tái nhợt vì thiếu máu.
Hoá ra không phải hoán đổi thân xác… vậy rốt cuộc chuyện này là sao?”
Còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra.
Hai người trung niên vội vã bước vào.
Người phụ nữ đi trước, dáng người gầy gò, mặc bộ quần áo giản dị. Trên quần áo còn dính bụi đất chưa kịp phủi sạch, rõ ràng là đã bị ngã vì chạy tới rất gấp.
“Lam…” Giọng nói ấy run rẩy, mang theo sự hoảng loạn chưa kịp lắng xuống.
Người đàn ông theo sau cao lớn, làn da đen sạm vì phơi nắng, tạo ra một dáng vẻ thật thà chất phác. Trên áo sơ mi xám còn phảng phất mùi nắng gió của ruộng đồng.
Cô sững người.
Bố mẹ cô.
Vẫn là gương mặt ấy, vẫn là giọng nói ấy, chỉ là ánh mắt nhìn cô đã thay đổi. Và trên người họ, không còn chút dấu vết nào của việc từng là người đứng đầu một gia tộc thượng lưu ở thành phố H.
Không còn là chủ tịch và phu nhân Tập đoàn Phú Quý lẫy lừng, những con người từng quen đứng trên cao, mỗi bước đi đều có tiếng chào hỏi kính cẩn.
Giờ đây, họ chỉ là ông bà Quân Lan, làm nghề buôn bán phân bón, quanh năm gắn với ruộng đồng và nắng gió. Và hình như rất thương cô.
Dường như tất cả những hình ảnh trước đó, đều giống như một giấc mơ thoáng qua. Còn những gì đang xảy ra lúc này, mới là thật.
Bà Lan bước nhanh tới bên giường, nắm lấy tay Thái Lam. Bàn tay thô ráp, phủ một lớp chai mỏng, không còn mềm mại như trong những hình ảnh mơ hồ kia. Hơi ấm truyền sang, chân thật, ấm áp, cảm giác cứ như cô thèm khát thứ này từ rất lâu trước kia, nay đã thành hiện thực.
“Con mới cái, sao có lớn mà chẳng có khôn thế?” Miệng thì trách, nhưng bà không dám nói to, giọng run run: “Từ bé tới lớn, mày chỉ biết dày vò bố mẹ thôi…”
Bà nói được nửa câu thì nghẹn lại.
Ông Quân thấy vợ xúc động quá mức, liền lên tiếng an ủi: “Thôi bà, con tỉnh dậy là tốt rồi.”
“Ông thì biết gì, cục thịt trên người tôi rơi ra, nó nằm đó gần hai tháng trời… nếu có chuyện gì…” Bà Lan vừa khóc vừa nói.
Thái Lam nhìn bàn tay đang nắm lấy mình, cổ họng nghẹn lại, nước mắt bỗng trào ra theo cảm xúc xa lạ dâng lên trong lòng.
Hóa ra… cô đã hôn mê suốt gần hai tháng, cụ thể là gần bốn mươi chín ngày.
Thấy cô khóc dữ dội, bà Lan lại dịu giọng, nói tiếp: “Ngay từ đầu, mẹ đã nói rồi, nếu không muốn thì có thể không cưới. Thời buổi này là tự do yêu đương, không ai bắt con phải vì mấy cái hứa hôn trả nợ mà đánh đổi cả đời.”
Bà siết nhẹ tay cô: “Bố mẹ vẫn còn đây, đâu phải không nuôi nổi con.”
Thái Lam gật đầu.
Hai chữ “bố mẹ” vừa thốt ra, một luồng ký ức lại âm thầm trào lên, cứ như thể vốn dĩ mọi thứ nên như vậy từ đầu.
Trong đầu cô, những mảnh ký ức về cuộc sống từ nhỏ đến lớn hiện lên rõ ràng hơn.
Những buổi sáng theo bố mẹ chở phân bón cho khách, mùi đất, mùi nắng, mùi gió… tất cả đều quen thuộc đến mức không hề có cảm giác xa lạ.
Nếu vậy, những hình ảnh dường như đã ăn sâu vào máu tuỷ kia là gì?
Là mơ sao?
Hay chỉ là vì suýt chết đuối, khiến đầu óc cô nhất thời rối loạn?
Thái Lam không dám nghĩ sâu thêm nữa. Càng nghĩ, trong đầu càng rối.
Hai mẹ con sụt sịt một lúc, quên mất bên cạnh vẫn còn hai người đàn ông.
Ông Quân quay sang hỏi Minh Hùng: “Bác sĩ nói tình trạng con bé thế nào rồi?”
“Không có gì đáng lo nữa ạ.” Minh Hùng đáp.
“Chỉ là trong não có một khối máu tụ nhỏ do va đập, hiện tại chưa cần mổ. Theo dõi và dùng thuốc cho tan dần là được. Thời gian này trí nhớ có thể không ổn định, lúc nhớ lúc quên.”
Nhưng thấy vẻ mặt của ông bà Quân Lan vẫn rất lo lắng, anh lại nói tiếp: “Bác sĩ cũng nói sẽ không để lại di chứng gì cả, nên bố mẹ đừng lo.”
Nghe vậy, vợ chồng ông bà Quân Lan mới thở phào. Dù trong lòng vẫn còn hơi lo, nhưng thấy Minh Hùng nói chắc chắn, hai người cũng yên tâm hơn phần nào.
Một lúc sau, y tá đến nhắc nhở giờ thăm bệnh đã hết. Bà Lan lưu luyến dặn dò con rể mấy câu, rồi mới cùng chồng rời đi. Trước khi ra cửa, bà còn quay đầu lại nhìn vợ chồng con gái một lần nữa, ánh mắt đầy phiền muộn.
Cánh cửa khép lại, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người.
Không khí bỗng chốc trở nên yên lặng đến mức có phần gượng gạo.
Minh Hùng đứng bên giường, hai tay đút túi quần, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều chiếu lên nửa khuôn mặt anh, làm nổi rõ những đường nét cứng rắn.
Thái Lam im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng.
“Anh… có thể ngồi xuống được không?”
Minh Hùng quay đầu nhìn cô, thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn kéo ghế lại ngồi xuống bên giường.
Thái Lam nhìn thẳng vào anh, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy.
Ban nãy, ký ức đã nói lên tất cả. Là cô chủ động đòi ly hôn, chỉ vì anh không chịu đi lên thành phố khởi nghiệp, rồi còn xúc phạm anh rất nhiều. Quá vô lý, cô thật sự là người như vậy sao?
Một hành động mà đến chính cô cũng không dám tin mình lại làm ra, dại dột đến mức nhảy sông để đe dọa, thật ấu trĩ.
“Chuyện nhảy sông…” Cô dừng lại một chút, như đang tìm lời: “Em xin lỗi.”
Minh Hùng không đáp.
Cô siết nhẹ tay, tiếp tục nói: “Em biết mình đã làm chuyện ngu xuẩn. Chỉ là… cơn tức giận bộc phát thôi.”
Thái Lam không nghĩ được gì tốt hơn là nhận lỗi.
“Em sẽ không làm chuyện như vậy nữa.” Thái Lam nói chậm rãi, từng chữ đều rõ ràng: “Cũng sẽ không… nhắc đến chuyện ly hôn.”
Minh Hùng khẽ nhíu mày.
Anh nhìn cô rất lâu, ánh mắt trầm xuống, như đang cố tìm kiếm sự chân thành trên người cô.
“Em nói thật không?” Giọng anh vẫn lạnh nhạt, mang theo hoài nghi không giấu giếm.
Thái Lam gật đầu ngay.
“Thật.”
“Vì sao?” Minh Hùng lại hỏi.
“Em muốn… sống thật tốt với anh.” Thái Lam nói, giọng không lớn, nhưng rất rõ ràng: “Nếu đã là vợ chồng, thì em không muốn tiếp tục như trước nữa.”
Minh Hùng im lặng thêm vài giây, cuối cùng chỉ đáp một tiếng rất khẽ.
“Ừ.”
Không phải phản đối, cũng chẳng phải đồng tình. Chỉ là một tiếng “ừ” lạnh nhạt, như thể câu chuyện đã kết thúc tại đó.
Thái Lam nhìn anh, trong lòng khẽ chùng xuống.
Cô không biết vì sao mình lại thấy hụt hẫng. Rõ ràng trước đây, giữa hai người vốn cũng chẳng mấy khi nói chuyện nhẹ nhàng. Sự lạnh nhạt này, lẽ ra cô đã quen từ lâu mới phải.
Có lẽ… là do trước kia, cô chưa từng thật sự cố gắng.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, trong đầu cô bỗng thoáng qua một mảnh ký ức rời rạc.
Một buổi tối muộn.
Căn nhà chìm trong im lặng.
Minh Hùng ngồi ăn cơm một mình, còn cô thì quay lưng lại, không buồn hỏi han lấy một câu.
Hình ảnh lướt qua rất ngắn, nhưng đủ để cô hiểu, mối quan hệ trước kia của hai người không tốt chút nào.
Thái Lam khẽ mím môi.
Có lẽ chuyện anh lạnh nhạt, cũng không phải không có lý do.
Cô nhìn xuống đôi tay mình, cảm giác quen thuộc mơ hồ vẫn còn đó, nhưng những chi tiết cụ thể lại giống như bị che phủ bởi một lớp sương mỏng. Ký ức trong đầu không liền mạch, lúc rõ lúc mờ, như thể có người đang lần lượt mở nắp từng ngăn.
Những chuyện gần đây, cô sẽ nhớ rõ hơn một chút.
Những chuyện xa hơn, lại chỉ còn là cảm giác, chứ không thành hình.
Có lẽ… là do cú ngã xuống sông kia.
Thái Lam thấy anh chuẩn bị đi ra ngoài, thì ngẩng đầu kiên định nói.
“Em nói thật đấy.”
Minh Hùng quay đầu lại nhìn cô.
Ánh mắt anh không có gì thay đổi, vẫn bình thản, thậm chí có phần xa cách. Anh không nói tin, cũng không nói không tin.
Một lúc sau, anh chỉ gật đầu rất nhẹ.
“Em nghỉ ngơi đi.” Nói xong, anh xoay người bước ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại, Thái Lam nằm yên trên giường, lặng lẽ thở ra một hơi.
Không sao.
Cô đã nghĩ kỹ rồi.
Nếu trước đây cô từng hằn học với hôn nhân, bỏ mặc anh một mình trong tổ ấm của hai người, thì từ bây giờ cô sẽ thay đổi. Thay đổi để bù đắp lại tất cả.
Bởi trong những mảnh ký ức rời rạc kia, cùng giấc mơ kỳ lạ ấy, Thái Lam hiểu rất rõ mình từng là một kẻ đáng ghét đến mức nào. Đứng núi này trông núi nọ, không chịu tự cố gắng, lại luôn bắt người khác phải nỗ lực vì mình.
Cuộc sống hiện tại mới là thứ phù hợp nhất với cô.
Dù ký ức có trở về chậm chạp đến đâu, cô cũng sẽ từng bước chứng minh, để anh tin những gì cô vừa nói.