Chương 1: CHƯƠNG 1: MƯA ĐÊM VÀ MẬT NGHỊĐại Ung Tứ Hoa Ký

Đại Ung năm thứ bảy. Mưa.

Cơn mưa đêm nay trút xuống thung lũng Vô Hồi tựa như trời đang trút giận, sấm chớp rạch ngang bầu trời những vết sẹo loang lổ ánh sáng. Cách doanh trại quân đội năm dặm, một căn nhà trúc hoang phế nằm chênh vênh bên vách núi, cô độc và liêu xiêu như chính vận mệnh của những kẻ đang trú ngụ bên trong.

Gió thốc qua khe cửa, mang theo hơi lạnh thấu xương, nhưng không thể làm tan đi mùi dược liệu nồng nặc và sát khí đè nén trong căn phòng chật hẹp.

Bốn nữ nhân. Bốn thái cực. Bốn mảnh ghép của một bức tranh hỗn mang.

Trên chiếc giường tre mục nát, Hoa Tố Tâm đang nằm co ro.

Nàng đẹp tựa như một món đồ sứ thượng hạng vừa được nung xong, trắng trẻo, tinh khôi nhưng mong manh đến mức người ta sợ chỉ cần thở mạnh cũng sẽ làm nàng vỡ vụn. Làn da nàng dưới ánh chớp gần như trong suốt, để lộ những mạch máu xanh tím đang giần giật dưới lớp biểu bì. Cơn phản phệ của Dược Nhân đang gặm nhấm từng đốt xương của nàng, cơn đau không phải từ da thịt, mà từ tận cùng tủy sống vọng ra.

Nhưng Tố Tâm không phải là món đồ sứ vô tri. Nàng cắn chặt chiếc khăn tay trắng, máu từ môi rỉ ra nhuộm đỏ một góc khăn, tạo thành hình ảnh diễm lệ và thê lương tột cùng. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, hàng mi run rẩy đọng những giọt mồ hôi lạnh, nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng rên rỉ yếu đuối nào thoát ra. Nàng giống như một ngọn đèn dầu trước gió bão, chao đảo dữ dội nhưng kiên quyết không chịu tắt. Đó là vẻ đẹp của sự sinh tồn – tàn khốc và ngoan cường.

"Rầm!"

Tiếng động lớn vang lên khi một bàn tay đập mạnh vào vách trúc.

Hoa Mạn Châu đi lại trong phòng, mỗi bước chân nện xuống sàn như muốn nghiền nát sự im lặng ngột ngạt này.

Nếu Tố Tâm là gốm sứ, thì Mạn Châu là một thanh thiết thương vừa rút ra khỏi lò nung – nóng bỏng, rực rỡ và nguy hiểm. Nàng vận y phục màu đỏ thẫm bó sát, tôn lên thân hình mềm mại nhưng chứa đựng sức mạnh bùng nổ của loài báo gấm. Mái tóc đen dài được buộc cao tùy tiện, vài lọn tóc xõa xuống gương mặt sắc sảo, nơi đôi mắt phượng đang rực lửa giận dữ.

Vẻ đẹp của nàng có tính xâm lược, thiêu đốt thị giác người đối diện. Nàng không biết che giấu cảm xúc, sự lo lắng cho Tố Tâm biến thành cơn thịnh nộ muốn hủy diệt cả thế giới.

"Ta không đợi được nữa! Ba ngàn quân hay ba vạn quân thì sao? Ta sẽ xông vào đó, dùng Huyết Hỏa Thương mở một đường máu lôi cái cây sen chết tiệt đó về!"

Mạn Châu gầm lên, quay người định đạp tung cánh cửa, lao vào màn mưa.

"Dừng lại."

Một thanh kiếm, vỏ kiếm trắng muốt như tuyết đọng đầu non, lạnh lùng chắn ngang lồng ngực đang phập phồng của người áo đỏ.

Hoa Huyền Sương đứng đó, tĩnh lặng như một pho tượng tạc từ băng ngọc.

Trên người nàng, từ vạt áo đến mũi giày đều sạch sẽ không vương một hạt bụi trần, đối lập hoàn toàn với sự tồi tàn của căn nhà trúc. Dung mạo nàng thanh tao, thoát tục, nhưng đôi mắt màu tro lại chứa đựng sự lý trí đến cực đoan. Nàng nhìn Mạn Châu, cái nhìn không có sự trách móc, chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một bàn cân đang đong đếm sự sống và cái chết.

"Ngu ngốc," Huyền Sương buông một lời nhẹ bẫng, nhưng sắc bén như dao mổ. "Muội xông vào đó lúc này, với ba ngàn quân tinh nhuệ của Tàng Phong Doanh, muội nghĩ mình đi được mấy bước? Muội muốn Tố Tâm chết vì thiếu thuốc, hay chết vì nhìn thấy xác của muội bị treo trên cổng doanh trại?"

Mạn Châu nghiến răng, lửa giận trong mắt va chạm với băng giá trong mắt Huyền Sương, tạo nên một sự giằng co nghẹt thở. Cuối cùng, nàng hừ lạnh một tiếng, thu hồi sát khí, quay mặt đi nơi khác.

Trong góc tối nhập nhoạng nhất của căn phòng, một bóng người khác vẫn ngồi yên lặng bên chiếc bàn gỗ mối mọt, dường như tách biệt hẳn với cuộc tranh cãi.

Hoa Mạn Đà.

Nàng khoác lên mình bộ gấm vóc thượng hạng của một thiên kim tiểu thư, dung mạo thanh tú, nhu mì, đôi mắt to tròn ngây thơ tựa như nai con chưa trải sự đời. Đó là cái vỏ bọc hoàn hảo của "Thẩm Giai Kỳ" – đích nữ Thẩm gia. Nhưng dưới ánh nến chập chờn, cái bóng đổ dài của nàng trên vách tường lại giống như một con rắn độc đang trườn mình.

Trên tay nàng, một con dao găm tẩm kịch độc xanh biếc đang được lau chùi tỉ mỉ bằng chiếc khăn lụa đắt tiền.

"Độc 'Phong Tán Hương' thả vào nguồn nước chưa đủ đảm bảo," Mạn Đà lên tiếng. Giọng nói nàng êm ái, ngọt ngào như đang bàn chuyện thêu thùa, nhưng nội dung lại khiến người ta lạnh gáy. "Tàng Phong Doanh quy mô lớn như vậy, chắc chắn có quân y giỏi. Nếu bọn chúng phát hiện nước có vấn đề, thuốc giải sẽ được phân phát ngay lập tức."

Nàng cắm phập con dao xuống vị trí lều quân y trên tấm bản đồ da dê trải rộng trên bàn.

"Để đảm bảo an toàn tuyệt đối... muội đề xuất cho người lẻn vào, cắt cổ toàn bộ đám quân y trước giờ hành động. Sau đó dùng độc 'Thất Bộ Đoạn Trường' giết sạch lính gác vòng ngoài. Người chết thì không biết rung chuông báo động."

Một khoảng lặng chết chóc bao trùm.

Huyền Sương khẽ nhíu mày. Sự ưa sạch sẽ của nàng không chỉ nằm ở y phục, mà còn ở cách hành xử. Nàng ghét những vũng máu vô nghĩa làm bẩn kế hoạch hoàn mỹ.

"Không được. Quá tàn độc. Và quá rủi ro."

"Tàn độc nhưng hiệu quả. Chúng ta không có thời gian để từ bi," Mạn Đà nhếch môi cười nhạt, đôi mắt ngây thơ giờ đây trống rỗng và vô cảm.

"Tam muội, muội thông minh một đời nhưng hồ đồ một lúc sao?" Huyền Sương bước lại gần bàn, ngón tay thon dài gõ nhịp lên bản đồ quân sự. "Hãy nhìn kỹ đi. Ba ngàn quân, trang bị giáp sắt thượng hạng, đóng quân ngay nách Kinh thành mà Tứ đại thế gia không hay biết. Muội nghĩ ai là chủ nhân của nó? Lăng gia kiêu binh hãn tướng? Vương gia chỉ biết múa bút? Không."

Huyền Sương ngẩng đầu, ánh mắt sắc sảo nhìn thấu tâm can người khác: "Là Hoàng Đế. Cố Lý đang nuôi quân. Nếu chúng ta giết quân y, hạ độc chết lính của hắn, nghĩa là tuyên chiến trực diện với Hoàng quyền. Tố Tâm cần Đế Liên để sống, chứ không cần một bản án tru di cửu tộc khiến chúng ta cả đời phải chui lủi trong cống rãnh."

Mạn Đà im lặng một lát, ánh mắt lóe lên sự thừa nhận. Nàng thu lại con dao, lau sạch vết gỗ bám trên lưỡi. "Được, tỷ nói có lý. Vậy nếu độc thất bại, chúng ta lấy gì để bảo đảm đường lui?"

"Lương thảo," Huyền Sương đáp gọn lỏn, ánh mắt ánh lên vẻ giảo hoạt của một quân sư lão luyện. "Người thông minh không bao giờ để trứng trong cùng một giỏ. Bắt giặc phải bắt vua, không bắt được vua thì cắt dạ dày của lính. Hãy dùng ba kho lương phía Nam làm con tin. Tam muội, muội cho người rải 'Lân Tinh Phấn' đi."

Mạn Châu đứng dựa lưng vào cột nhà, nghe đến đây thì bĩu môi đầy hoài nghi: "Đại tỷ, Tam muội, hai người nói nghe dễ dàng quá. Đó là kho lương quân đội, canh phòng cẩn mật. Tam muội, muội định dùng đám gia đinh, tiểu nhị trói gà không chặt của Thẩm gia nhà muội để đốt à?"

Mạn Đà không vội trả lời. Nàng ngắm nghía lưỡi dao sắc lẹm, ánh mắt phản chiếu ngọn lửa nến leo lét, thâm trầm và bí hiểm.

"Muội không dùng người Thẩm gia. Muội dùng người của muội."

Mạn Châu nheo mắt: "Người của muội? Được bao nhiêu tên? Ba trăm? Hay năm trăm?"

Mạn Đà chậm rãi ngước mắt lên. Trong khoảnh khắc đó, không khí xung quanh nàng như đông cứng lại. Nàng giơ ba ngón tay thon dài lên trước mặt.

"Ba mươi."

Mạn Châu sững sờ, rồi bật cười chua chát: "Muội điên à? Ba mươi người?! Đối đầu với hàng trăm lính canh kho lương tinh nhuệ? Muội định bảo họ đi nộp mạng sao?"

Nhưng nụ cười trên môi Mạn Đà không hề tắt, nó chỉ càng thêm lạnh lẽo. Nàng và Huyền Sương trao nhau một ánh nhìn ngắn ngủi – một sự giao tiếp ngầm giữa hai kẻ đại diện cho lý trí và mưu lược. Huyền Sương hiểu, ba mươi kẻ đó là ai. Đó là những bóng ma "Hoa Vệ" được nuôi dưỡng bằng máu và độc dược, là lưỡi dao bén nhất mà Mạn Đà giấu trong tay áo bấy lâu nay. Nhưng bí mật này không cần nói toạc ra.

Mạn Đà nhìn thẳng vào mắt Mạn Châu, buông một câu nhẹ nhàng nhưng mang sức nặng của một phán quyết:

"Với muội, ba mươi là đủ."