
Tảo Lôi Tôn Giả
Thành phố S vào thu, bầu trời cao vút một màu xanh ngắt không gợn mây, tựa như một viên sapphire khổng lồ bao trùm lấy đô thị phồn hoa bậc nhất này. Nổi bật giữa rừng bê tông cốt thép là tòa tháp đôi Lâm Thị – biểu tượng quyền lực kinh tế, nơi dòng tiền luân chuyển không ngừng nghỉ mỗi giây.
Đồng hồ điểm 8 giờ 30 phút sáng.
Tại khu vực sảnh chờ thang máy dành riêng cho nhân viên cấp cao, tiếng gõ giày cao gót lách cách hòa cùng tiếng sột soạt của những bộ âu phục phẳng phiu tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của giới tinh hoa. Dù bận rộn, nhưng ánh mắt của mọi người thi thoảng vẫn lén lút đảo qua màn hình LED khổng lồ ở sảnh chính, nơi đang chạy bản tin tài chính buổi sáng.
"Nghe tin gì chưa? Cổ phiếu tập đoàn sáng nay lại trần rồi. Nghe nói là nhờ quyết sách sáp nhập dự án nghỉ dưỡng phía Tây của Lâm tổng."
Một nhân viên nữ hạ giọng thì thầm, ánh mắt lộ rõ vẻ sùng bái xen lẫn e dè: "Đại tiểu thư Lâm Mộ Băng đúng là 'Nữ vương băng giá'. Hôm qua tôi mang hồ sơ lên tầng 68, chỉ đứng cách xa ba mét thôi mà khí trường của ngài ấy cũng đủ làm tôi đóng băng tại chỗ. Thật sự là quá bá đạo!"
Người đồng nghiệp đứng bên cạnh gật gù tán thưởng, chỉnh lại cà vạt: "Gen nhà họ Lâm đúng là nghịch thiên. Không chỉ Đại tỷ bá đạo trên thương trường, nghe đâu Nhị tỷ Lâm Mộ Quân mới đây lại lập đại công trong quân khu, thăng hàm Đại úy rồi. Còn Tam tỷ Lâm Mộ Khê..."
"Tam tỷ thì khỏi bàn, 'Dao mổ vàng' của bệnh viện Quốc tế, vừa xinh đẹp vừa sạch sẽ đến mức vi khuẩn cũng không dám lại gần."
Câu chuyện về ba vị tiểu thư tài sắc vẹn toàn của Lâm gia dường như là chủ đề bất tận trong mỗi giờ giải lao. Nhưng đột nhiên, một nhân viên mới rụt rè lên tiếng chen ngang:
"Vậy còn... Tứ tiểu thư thì sao? Tôi nghe nói cô ấy cũng đang làm việc tại trụ sở chính, nhưng sao chưa bao giờ thấy mặt?"
Không khí bỗng chốc chùng xuống một nhịp. Những nhân viên kỳ cựu nhìn nhau, ánh mắt trở nên thâm sâu khó lường.
"Tứ tiểu thư Lâm Mộ Chi ấy à..." Một trưởng phòng nhân sự đẩy gọng kính, hạ thấp giọng đầy vẻ bí hiểm. "Cô ấy là một ẩn số. Tốt nghiệp loại Ưu ngành Tài chính của đại học danh tiếng nhất nước khi mới 22 tuổi. Nghe nói tư duy logic cực kỳ sắc bén, là 'bộ não ngầm' xử lý những con số mà máy tính cũng phải chào thua. Hiện tại đang là Trợ lý đặc biệt cho Chủ tịch."
"Trợ lý đặc biệt? Chắc chắn là một người cuồng công việc, nghiêm túc và đáng sợ không kém gì ba người chị rồi!" Nhân viên mới nuốt nước bọt, trong đầu vẽ ra hình ảnh một nữ cường nhân đeo kính dày cộp, tay lăm lăm máy tính, ánh mắt sắc như dao cau.
Thang máy "ting" một tiếng, cửa mở ra. Đám đông tản đi, mang theo sự ngưỡng mộ và tò mò về vị Tứ tiểu thư thần bí kia lên các tầng cao.
Nhưng sự thật thì... luôn khác xa với trí tưởng tượng.
Tại tầng 68, trong văn phòng Trợ lý rộng lớn nằm ngay sát phòng Chủ tịch.
Căn phòng được bài trí theo phong cách tối giản nhưng cực kỳ xa hoa. Thảm lông cừu nhập khẩu êm ái, bộ sofa da thật màu kem, và một chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen bóng loáng. Trên bàn, hai màn hình máy tính 4K cong vút đang hiển thị những biểu đồ thị trường chứng khoán nhảy múa liên hồi.
Ngồi sau chiếc bàn ấy là một cô gái trẻ.
Lâm Mộ Chi – Tứ tiểu thư trong lời đồn đại – đang ngồi ngay ngắn trên ghế giám đốc. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích, cổ tay áo xắn nhẹ để lộ làn da trắng sứ mịn màng như ngọc thạch. Mái tóc dài xoăn nhẹ xõa tung trên bờ vai gầy, khuôn mặt trái xoan thanh tú đẹp đến mức khiến người ta nín thở. Đôi mắt to tròn, đen láy đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính với vẻ tập trung cao độ, hàng mi dài khẽ rung rung.
Trông cô toát lên vẻ chuyên nghiệp, trí tuệ và đầy khí chất của một tinh anh giới tài chính.
Nếu nhìn kỹ hơn vào màn hình...
Sẽ thấy cô không hề nhìn biểu đồ nến hay chỉ số Dow Jones.
Lâm Mộ Chi đang mở một file Excel trắng trơn. Nhưng trong đầu cô không hề có con số lợi nhuận nào cả.
"Theo tính toán dựa trên tốc độ di chuyển của bóng nắng từ cửa sổ phía Đông sang chậu cây kim tiền góc Tây, cộng thêm vận tốc gió điều hòa là 2m/s... thì còn chính xác 3.456 giây nữa là đến giờ nghỉ trưa."
Cô khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự chán chường tận cùng của nhân loại.
Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu của một bài hát thiếu nhi. Đôi mắt phượng tuyệt đẹp liếc nhìn chồng hồ sơ "Phân tích rủi ro tín dụng" cao ngất ngưởng bên cạnh như nhìn kẻ thù truyền kiếp.
"A... Chán quá đi mất."
Mộ Chi lầm bầm trong miệng, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho con mèo thần tài bằng vàng ròng trên bàn nghe thấy.
"Tại sao mình lại sinh ra trong cái gia đình mà ai cũng giỏi giang thế này cơ chứ? Mình chỉ muốn làm một con cá mặn, nằm phơi bụng tắm nắng, chờ tiền cổ tức rơi vào túi thôi mà..."
Cô đưa tay chống cằm, vẻ mặt cao lãnh (lạnh lùng cao ngạo) mà nhân viên bên ngoài thường thấy thực chất chỉ là lớp vỏ bọc cho sự trống rỗng trong tâm hồn. Với Mộ Chi, văn phòng này không khác gì một nhà tù cao cấp, và những con số kia chính là song sắt giam cầm thanh xuân phơi phới của cô.
Trên màn hình máy tính khổ rộng, một biểu đồ phức tạp với hàng nghìn dòng dữ liệu của báo cáo tài chính quý đang nhấp nháy đèn đỏ báo lỗi. Đây là "cơn ác mộng" mà Giám đốc tài chính của chi nhánh phía Bắc đã mất ba ngày ba đêm vò đầu bứt tai vẫn chưa tìm ra nguyên nhân sai lệch.
Lâm Mộ Chi lười biếng liếc mắt nhìn qua.
Đối với người thường, đây là ma trận số học rối rắm. Nhưng đối với bộ não được di truyền gen trội của nhà họ Lâm, cộng thêm bốn năm bị ép dùi mài kinh sử ở trường đại học top đầu, những con số này trong mắt Mộ Chi chẳng khác nào những miếng xếp hình Lego đơn giản.
Cô đưa tay cầm lấy bút cảm ứng, xoay một vòng điệu nghệ trên ngón tay cái, rồi lướt nhẹ một đường trên màn hình.
"Dòng 4.582. Chi phí khấu hao tài sản cố định bị tính trùng hai lần ở quý II. Do kế toán trưởng bên đó dùng sai công thức hàm VLOOKUP."
Chỉ mất đúng ba giây.
Cô viết nguệch ngoạc vài chữ vào giấy note màu vàng: "Lỗi trang 45, dòng 82. Sửa lại công thức. Đừng làm phiền tôi nữa." Sau đó dán toẹt lên bìa hồ sơ, đẩy nó sang một bên như đẩy hủi.
"Đúng là bi kịch của tạo hóa."
Mộ Chi ngả người ra sau ghế, nhìn trần nhà thạch cao được chạm khắc tinh xảo, thở dài thườn thượt.
"Tại sao ông trời lại ban cho mình một trí tuệ siêu việt thế này? Nếu mình ngốc hơn một chút, tính toán chậm hơn một chút, có lẽ chị Đại đã đuổi mình về nhà làm sâu gạo từ lâu rồi. Đằng này..."
Cô nhìn đống hồ sơ cao như núi trên bàn, cảm thấy bản thân giống như một đóa hoa hồng Bulgari quý hiếm, lẽ ra phải được tắm nắng trong vườn thượng uyển, uống sương sớm ban mai, thì nay lại bị nhốt trong lồng kính văn phòng, ngày ngày hít mùi mực in và giấy than. Cô sắp héo mòn rồi! Sắp khô quắt lại như món cá mặn phơi nắng ngoài ban công rồi!
Cánh cửa văn phòng kính cường lực cách âm cực tốt ngăn cách cô với thế giới ồn ào bên ngoài, nhưng không ngăn được những tiếng thở than trong lòng cô.
Mộ Chi liếc nhìn đồng hồ đắt tiền trên cổ tay mảnh khảnh.
Kim giây nhích từng chút một.
Tích... Tích... Tích...
Bộ não thiên tài của cô lại bắt đầu hoạt động hết công suất, nhưng không phải cho công việc.
"Căn cứ vào tốc độ di chuyển của thang máy tòa nhà vào giờ cao điểm, cộng thêm thời gian chờ đèn đỏ ở ngã tư, nếu mình muốn ăn được món sườn chua ngọt phiên bản giới hạn ở nhà hàng đối diện trước khi hết hàng, mình phải rời khỏi đây trong vòng... 120 giây nữa."
Đôi mắt to tròn của Mộ Chi bỗng sáng rực lên như đèn pha ô tô. Tinh thần uể oải biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một con báo săn mồi sắp vồ lấy... bữa trưa.
Cô âm thầm đếm ngược trong đầu.
Mười... Cô bắt đầu thu dọn túi xách.
Năm... Cô lấy hộp phấn ra dặm lại chút son môi cho tươi tắn.
Ba... Tay cô đặt lên nắm đấm cửa.
Hai...
Một...
RENGGGG!!!
Tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên chói tai, phá tan bầu không khí tĩnh lặng và cả giấc mơ về đĩa sườn chua ngọt nóng hổi. Mộ Chi giật mình, suýt chút nữa thì ném bay thỏi son Dior vỏ vàng trên tay.
Cô trừng mắt nhìn chiếc điện thoại bàn màu đen đang nhấp nháy đèn đỏ như nhìn kẻ thù giết cha. Dãy số nội bộ hiện lên màn hình khiến cô rùng mình một cái, da gà da vịt nổi lên rần rần.
Là số của Tổng tài văn phòng – "Hang hùm" của Đại tỷ Lâm Mộ Băng.
Mộ Chi nuốt nước bọt, hít một hơi thật sâu để lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo, rồi nhấc máy, giọng nói chuyển sang chế độ "nhân viên gương mẫu" ngọt ngào và chuyên nghiệp nhất có thể:
"Phòng Trợ lý xin nghe. Thưa Chủ tịch, ngài có chỉ thị gì ạ?"
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng, ngắn gọn và đầy uy lực của chị cả, không hề có chút độ ấm nào:
"Lâm Mộ Chi, qua phòng chị ngay lập tức."
"Nhưng mà chị ơi, sắp đến giờ..."
"Ngay. Lập. Tức."
Tút... Tút... Tút...
Mộ Chi nhìn chiếc điện thoại đã ngắt kết nối, rồi nhìn đồng hồ. Giấc mơ sườn chua ngọt chính thức tan vỡ. Cô gục đầu xuống bàn, rên rỉ một tiếng đầy đau đớn:
"Vĩnh biệt sườn xào, vĩnh biệt canh chua. Em đi nạp mạng cho tư bản đây..."
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của phòng Chủ tịch từ từ mở ra. Một luồng khí lạnh lẽo từ điều hòa trung tâm phả thẳng vào mặt Lâm Mộ Chi, khiến cô rùng mình, cảm giác như đang bước chân vào lãnh địa của Bà Chúa Tuyết.
Lâm Mộ Băng – Đại tiểu thư nhà họ Lâm, người nắm giữ huyết mạch kinh tế của gia tộc – đang ngồi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ. Cô không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, ngón tay gõ phím nhanh như múa, phát ra những âm thanh lạch cạch đều đặn đầy áp lực.
"Chị cả ~"
Mộ Chi kéo dài giọng, trưng ra bộ mặt đáng thương nhất có thể, rón rén bước vào.
"Em đang dở tay phân tích báo cáo quý, lại còn sắp đến giờ cơm trưa. Dạ dày của em dạo này yếu lắm, nếu không được ăn đúng giờ sẽ biểu tình ngay..."
"Im lặng."
Hai chữ ngắn gọn, súc tích, lạnh lùng chặn đứng màn than vãn của Mộ Chi.
Lâm Mộ Băng ngừng gõ phím. Cô tháo chiếc kính gọng vàng xuống, để lộ đôi mắt phượng sắc sảo, thâm sâu khó lường. Cô cầm một tập tài liệu màu xanh sẫm trên bàn, ném nhẹ về phía mép bàn đối diện.
Bộp.
"Xem đi."
Mộ Chi bĩu môi, lầm bầm vài câu trong họng rồi miễn cưỡng cầm tập tài liệu lên. Bên ngoài bìa ghi dòng chữ: Biên bản sự cố tài sản - Khu biệt thự mẫu Royal Garden.
"Biệt thự mẫu?" Mộ Chi nhướng mày, lật giở vài trang. "Đây chẳng phải là khu bất động sản nghỉ dưỡng cao cấp nhất mà chúng ta vừa hoàn thiện sao? Em nhớ là chị đã cho một đoàn làm phim thuê để quay ngoại cảnh trong hai tuần."
"Đúng vậy." Giọng Lâm Mộ Băng vẫn đều đều không chút gợn sóng. "Nhưng sáng nay quản gia khu đó gọi điện báo cáo, nói rằng đoàn phim làm việc thiếu chuyên nghiệp, có nguy cơ gây hư hại đến nội thất nhập khẩu. Đặc biệt là bộ sofa da bò tót phiên bản giới hạn mà cha rất thích."
Cô ngả người ra sau ghế, khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô em gái út đang ngơ ngác.
"Chị muốn em đi kiểm tra."
Mộ Chi trợn tròn mắt, suýt nữa thì đánh rơi tập tài liệu.
"Em á? Tại sao lại là em? Chị có cả một đội ngũ quản lý tài sản, một ban pháp chế hùng hậu, và hàng tá trợ lý khác. Tại sao lại bắt một chuyên viên tài chính cấp cao như em đi làm việc vặt vãnh này?"
Cô chỉ tay vào mặt mình, cố gắng khẳng định giá trị bản thân: "Chị xem, bộ não này là để tính toán dòng tiền nghìn tỷ, không phải để đi soi vết xước trên ghế sofa!"
Lâm Mộ Băng nhếch môi, một nụ cười nhàn nhạt nhưng đầy nguy hiểm thoáng qua.
"Thứ nhất, em là người duy nhất trong nhà rành về đồ nội thất và thẩm định giá trị của chúng hơn cả chuyên gia. Thứ hai..."
Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua quầng thâm mờ nhạt dưới mắt Mộ Chi do thức đêm cày phim bộ chứ không phải do làm việc.
"...Chị thấy em ngồi trong văn phòng than ngắn thở dài làm ảnh hưởng đến phong thủy của tầng 68. Đi ra ngoài hít thở không khí đi, tiện thể vận động tay chân một chút."
Mộ Chi định gân cổ lên cãi, nhưng não bộ thiên tài của cô bỗng nảy số cực nhanh.
Khoan đã.
Đi kiểm tra biệt thự? Nghĩa là được ra khỏi văn phòng ngột ngạt này. Nghĩa là không phải nhìn mặt mấy ông giám đốc già nua khó tính. Nghĩa là... tự do!
Hơn nữa, khu Royal Garden nổi tiếng có nhà hàng Michelin 3 sao với món Gan ngỗng áp chảo tuyệt hảo. Nếu đi công tác, chắc chắn sẽ được thanh toán bằng thẻ công ty.
Vẻ mặt đau khổ của Mộ Chi lập tức biến mất nhanh như lật bánh tráng. Thay vào đó là nụ cười rạng rỡ, ngoan ngoãn như mèo con thấy mỡ.
"Chị nói chí phải! Tài sản của gia tộc là trên hết. Là một thành viên của Lâm gia, em có trách nhiệm bảo vệ từng tấc đất, từng cái ghế của chúng ta. Em đi ngay đây ạ!"
Mộ Chi ôm chặt tập tài liệu vào lòng, xoay người bước đi thoăn thoắt, dáng vẻ hệt như một chiến sĩ sắp ra trận, không còn chút uể oải nào của "cá mặn" ban nãy.
"Khoan đã."
Tiếng gọi của Lâm Mộ Băng khiến bước chân Mộ Chi khựng lại giữa không trung. Cô quay đầu, cười gượng gạo: "Dạ... chị còn dặn dò gì ạ?"
Lâm Mộ Băng cầm bút lên, cúi đầu tiếp tục làm việc, giọng nói thoảng qua như gió:
"Xử lý cho khéo. Nếu đoàn phim đó thực sự làm hỏng đồ, cứ chiếu theo hợp đồng mà bắt đền bù gấp mười. Nhưng nhớ giữ thể diện cho gia đình, đừng có làm quá lên như lần em đi đòi nợ đối tác năm ngoái."
"Rõ thưa Sếp! Em hứa sẽ dịu dàng, tao nhã, chuẩn mực tiểu thư!"
Mộ Chi giơ tay chào kiểu quân đội rồi lỉnh nhanh ra khỏi cửa, trong lòng thầm reo hò.
Tạm biệt Excel! Tạm biệt báo cáo! Chị đi thị uy đây!
Cánh cửa đóng lại. Trong phòng làm việc, Lâm Mộ Băng khẽ lắc đầu, trong đáy mắt lạnh lùng hiện lên vài tia sủng nịch bất lực.