
Thẩm Âm Miên
Buổi sáng đầu tiên chính thức đi làm, Hạ Ninh tỉnh dậy sớm hơn thường lệ gần một tiếng.
Ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua rèm cửa, rơi lên sàn phòng ngủ gọn gàng. Cô nằm thêm vài giây, hít sâu một hơi như đang tự lấy dũng khí cho bản thân. Hôm nay không còn là sinh viên nữa, mà là một nhân viên chính thức của Tập đoàn Thẩm Thị — nơi mà chỉ cần nhắc tên thôi cũng đủ khiến vô số người trẻ mơ ước.
Hạ Ninh đứng trước gương, cẩn thận chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng. Váy công sở màu nhạt dài qua gối, vừa kín đáo vừa thanh lịch. Mái tóc đen dài được buộc gọn phía sau, để lộ gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo mang theo chút hồi hộp.
“Đừng căng thẳng, Hạ Ninh.” Cô tự nhủ với chính mình. “Chỉ là đi làm thôi.” Nhưng dù nói vậy, lòng bàn tay vẫn hơi đổ mồ hôi.
Trên đường đến công ty, Hạ Ninh ngồi bên cửa sổ xe buýt, nhìn dòng người tấp nập lướt qua. Thành phố buổi sáng náo nhiệt, còn cô thì mang theo một cảm giác rất mới — vừa háo hức, vừa bất an.
Cô nhớ lại khoảnh khắc nhận được email trúng tuyển của Thẩm Thị. Khi ấy, cô đã nhìn màn hình rất lâu, không tin nổi mình lại có thể bước vào tập đoàn lớn như vậy ngay sau khi tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa.
Cô biết mình không phải người quá xuất sắc, chỉ là luôn cố gắng, luôn nghiêm túc. Có lẽ, sự kiên trì ấy đã đưa cô đến đây.
Tòa nhà Thẩm Thị hiện ra trước mắt — cao lớn, hiện đại, kính phản chiếu ánh nắng sớm mai lấp lánh. Hạ Ninh đứng dưới sảnh một lúc, ngẩng đầu nhìn lên, tim đập nhanh hơn một nhịp. Cố lên.
Bước qua cánh cửa xoay bằng kính, không gian mát lạnh cùng mùi hương nhè nhẹ của sảnh lớn khiến cô hơi sững người. Nhân viên ra vào tấp nập, ai nấy đều vội vàng nhưng trật tự. Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn đá hoa cương vang lên đều đặn, mang theo nhịp điệu rất “công sở”. Hạ Ninh theo chỉ dẫn lên tầng mười hai — phòng nhân sự.
Cửa vừa mở ra, tiếng nói chuyện rộn ràng lập tức ùa tới. Căn phòng sáng sủa, bầu không khí khá thoải mái, hoàn toàn không căng thẳng như cô tưởng tượng.
“Em là nhân viên mới à?” Một chị đồng nghiệp khoảng ngoài ba mươi quay sang nhìn cô, nở nụ cười thân thiện.
“Dạ vâng, em là Hạ Ninh.” Cô hơi cúi đầu, giọng nói nhẹ nhàng.
“À, Thanh Hoa đúng không?” Một người khác tò mò hỏi. Hạ Ninh gật đầu, hơi ngại ngùng.
“Dạ.” “Giỏi ghê nha, mới tốt nghiệp đã vào được Thẩm Thị.” Có người cười trêu, không mang ác ý.
Những câu nói đơn giản ấy khiến căng thẳng trong lòng cô vơi đi không ít. Ít nhất, đồng nghiệp mới có vẻ dễ gần hơn cô nghĩ.
Sau khi hoàn tất thủ tục, trưởng phòng nhân sự dẫn cô đi tham quan sơ bộ các phòng ban. Hạ Ninh vừa đi vừa ghi nhớ, sợ mình lỡ quên điều gì.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa lớn màu xám đậm.
“Từ hôm nay, em sẽ làm việc trực tiếp dưới quyền Tổng giám đốc Thẩm.” Trưởng phòng nhân sự nói. Tim Hạ Ninh bỗng chốc đập mạnh.
Tổng giám đốc? Cô chỉ kịp gật đầu, chưa kịp hỏi thêm thì cửa đã được gõ nhẹ. “Vào đi.” Giọng nam trầm thấp vang lên từ bên trong.
Cánh cửa mở ra. Ánh sáng từ cửa kính sát đất tràn vào, phủ lên căn phòng rộng rãi, ngăn nắp. Người đàn ông đứng cạnh bàn làm việc quay người lại. Khoảnh khắc ấy, Hạ Ninh khẽ nín thở.
Thẩm Trì Dã. Anh cao hơn cô tưởng, dáng người thẳng tắp, vest đen được may đo vừa vặn, toát lên vẻ lạnh lùng và quyền uy tự nhiên. Ngũ quan sắc nét, sống mũi cao, ánh mắt sâu và trầm, giống như đã quen nhìn thấu mọi thứ. Ánh mắt ấy dừng lại trên người cô.
Chỉ một giây. Nhưng đủ để tim Hạ Ninh loạn nhịp. “Đây là nhân viên mới.” Trưởng phòng nhân sự giới thiệu.
“Hạ Ninh.” Cô bước lên một bước, cúi đầu lễ phép. “Chào Tổng giám đốc Thẩm.” Thẩm Trì Dã nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng không hề lướt qua như với người khác.
“Vừa tốt nghiệp?” Anh hỏi.
“Dạ vâng.” “Thanh Hoa?” “Vâng ạ.” Anh gật đầu, không nói thêm lời dư thừa.
“Ở lại phòng tôi. Thư ký sẽ hướng dẫn công việc.”
Quyết định được đưa ra nhanh gọn, không cho người khác cơ hội phản đối.
Hạ Ninh hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp: “Dạ.”
Cô không hề nhận ra rằng, khi cô cúi đầu rời đi, ánh mắt Thẩm Trì Dã đã theo dõi bóng lưng ấy lâu hơn bình thường. Từ khoảnh khắc cô bước vào, anh đã chú ý.
Không phải vì xuất thân hay bằng cấp, mà là vì dáng vẻ quá đỗi yên tĩnh ấy — đứng giữa môi trường công sở náo nhiệt, lại giống như một khoảng trời riêng mềm mại. Hạ Ninh…
Cái tên ấy, không hiểu vì sao, anh thấy rất hợp với cô. Trong khi đó, Hạ Ninh hoàn toàn không hay biết.
Cô chỉ nghĩ rằng tổng giám đốc đúng là nghiêm khắc, lạnh lùng, nhưng cũng không quá khó gần như lời đồn. Thậm chí, ánh mắt anh nhìn cô còn khiến cô có cảm giác… kỳ lạ, như thể không hề xa cách.
Ngày đi làm đầu tiên của cô kết thúc trong sự bận rộn và lạ lẫm. Cô không biết rằng, từ giây phút bước chân vào Thẩm Thị, cũng là lúc một mối yêu thầm lặng lẽ bắt đầu chậm rãi, dịu dàng, và kéo dài rất lâu về sau.