
Thục Khuê
Trong hòng tân hôn, một đống hoa hồng ngổn ngang.
Cánh hoa hồng sau một đêm xuân đã trở nên lộn xộn, quần áo ngủ bị vứt tả tơi dưới nền cẩm thạch.
Để ý cách bài trí sang trọng, mang phong cách hoàng gia sẽ thấy gia thế của chủ nhân căn phòng không tầm hề thường.
Giang Giai Ý mở mắt nhìn khung cảnh vừa lạ vừa quen nơi này.
Một lúc sau, dường như nhận ra điều gì đó, cô bật dậy hoảng hốt. Lúc này, cô mới nhận ra người mình đau ê ẩm như bị cán qua, cơn đau cũng thật quen thuộc.
Giai Ý hoang mang đảo mắt quanh phòng, nhìn đi nhìn lại từng món đồ như sợ bản thân ảo giác.
Cô chưa chết sao? Tại sao lại nằm ở đây? Càng bất ngờ là cơ thể không hề có vết thương.
Chẳng lẽ cô được trùng sinh sao?
Giang Giai Ý ngỡ ngàng, tát mạnh lên má mình một phát để kiểm chứng.
“Đau quá!”
Giang Giai Ý thốt lên. Không phải là mơ, cô trùng sinh thật rồi.
Đánh giá thêm một lượt, đây đích thị là phòng tân hôn của cô và Hoắc Minh Thành, vội mở điện thoại ra kiểm tra, là ngày 22 tháng 8. Một ngày sau hôn lễ thế kỷ của hai người.
Ở đời trước, sáng hôm đó tỉnh dậy người cô cũng đau ê ẩm.
Quãng thời gian này Hoắc Minh Thành chưa thay đổi, vợ chồng đang chung sống hạnh phúc, ảnh cưới được treo trên bức tường sau đầu giường.
Cơ thể cô thon gọn, làn da căng bóng sắc xuân, không có những vết rạn da ghê người do mang thai.
Giang Giai Ý mừng đến phát khóc, không ngờ cô có cơ hội sống lại lần nữa.
Là ông trời thương xót cô sao, cho cô thêm cơ hội để sửa chữa cho sai lầm, cũng là để làm sáng tỏ nguyên nhân cái chết của mình ở đời trước?
Bỗng nhiên, một cánh tay vững chắc hữu lực vòng sang ôm lấy Giang Giai ý, cô giật mình, đến giờ mới nhận ra Hoắc Minh Thành đang nằm cạnh.
“Công chúa ơi, em sao thế? Mới sáng sớm đã khóc rồi, đêm qua không làm em hài lòng hử?”
Cả người Giang Giai Ý cứng đờ như bị sét đánh, giọng nói đời trước cô ngày nhớ đêm mong, đến khi chết vẫn ước được nghe tiếng anh lần cuối.
Chỉ một giọng nói, cách cả một kiếp người mới được nghe lại.
Giang Giai Ý xúc động, nước mắt càng rơi nhiều. Có lẽ là giọt nước mắt của đau thương, tiếc nuối, và còn cả... ấm ức.
Đúng vậy, thật ngu ngốc.
Đời trước bị anh đối xử tệ bạc, nhưng Giang Giai Ý vẫn chưa tỉnh ngộ, chính xác rằng, ở thời điểm hiện tại cô vẫn rất yêu người đàn ông này.
Thấy cô vẫn khóc không ngừng, Hoắc Minh Thành bắt đầu dở trò lưu manh. Anh vươn tay bóp lấy một bên ngực cô. Giang Giai Ý giật thót.
“Bé yêu chưa tỉnh ngủ đúng không? Làm thêm hiệp cho tỉnh nhé?”
“Không... không làm nữa đâu. Anh làm em đau lắm.”
“Còn dám chê ông đây à. Hôm qua là ai chủ động, hửm.”
Hoắc Minh Thành kéo lấy một bên má của cô, tay kia bận bịu chạy dọc cơ thể cô, tiếp tục chiếm tiện nghi.
Giang Giai Ý đỏ mặt, anh nói đúng, đời trước là cô chủ động dụ dỗ anh, hơn nữa đêm tân hôn còn rất táo bạo.
“Hôm qua khác, hôm nay khác, anh bỏ tay ra.”
Cô đẩy bàn tay hư hỏng của Hoắc Minh Thành ra khỏi ngực mình, làm ra vẻ nghiêm túc.
“Anh đang thương em mà.”
Hoắc Minh Thành càng sát đến.
Giang Giai Ý cố gắng lấy lại bình tĩnh, được sống lại lần nữa, cô chắc chắn phải sống thật ý nghĩa.
Việc đầu tiên cô muốn làm đó là về nhà gặp bố mẹ, đời trước khi chết cô mới biết tiếc nuối, không kịp nhìn mặt cha mẹ lần cuối.
Nghĩ vậy, Giang Giai Ý nhanh chóng viện lý do. Cô vòng tay qua cổ Hoắc Minh Thành, thơm chụt một cái vào má hắn.
“Thôi mà, sáng nay còn phải quay về nhà lại mặt. Tối về em bù cho anh sau nhé.”
Hoắc Minh Thành không định làm cô thật, chỉ định đùa cô một lát, thấy cô xuống nước dỗ dành coi như cũng được như ý, vui vẻ buông cô ra. Giang Giai Ý nhanh chóng chớp lấy cơ hội chạy vào phòng tắm rồi khóa trái cửa.
Trên giường, ánh mắt Hoắc Minh Thành nhìn theo bóng lưng cô u ám.