Chương 9: Cô thư ký xinh đẹp của con trai trưởng nhà họ Trịnh
avatar

Quả Quả

14/04/2025
Cả Một Đời

Nửa giờ sau, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Bọn họ ngồi vào bàn vừa ăn vừa nói chuyện.

Hôm nay nắng rất nhạt, vài ngọn gió mùa thu thổi bay những tán lá rung rinh đầu cành.

Trần Kiêu đệm đàn ghita mọi người cùng ca hát. không khí hết sức vui vẻ.

Vì quá vui nên lần này không ai để ý đến chiếc xe nhãn hiệu Mazda đang tiến vào khoảng sân, cho đến khi một giọng nói trầm trầm vang lên

“Mọi người đang mở tiệc sao?”

Ánh mắt mọi người lương theo giọng nói cùng hướng về một phía thì trông thấy một người đàn ông anh tuấn đang đứng dưới tàng cây bàng lá đỏ. Mắt bảo thạch, Mũi cao, mày kiếm, cằm cương nghị. Đó là những từ mà người khác có thể đem ra để miêu tả về anh.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen ô mun phối với quần xám tro. Áo vét vắt trên tay. Tổng trông thể thật hài hòa.

Anh chỉ đứng đó thôi cũng sẽ gây cho người ta một áp lực rất lớn.

Trịnh Tân tiến lại gần, mọi người lục tục đứng dậy chào hỏi.

Trông anh chị Trình có vẻ khá căng thẳng vì dù gì đây cũng là lần đầu tiên họ được tiếp xúc trực diện với một nhân vật có tầm cỡ lớn trong nước như thế.

Lê Lam Anh thì ngoài mặt không có biểu hiện gì nhưng Chu Yên thừa biết trong lòng cô ấy lại bắt đầu đem Trịnh Tân ra mắng. Bọn họ trước giờ không ưa nhau, luôn xem đối phương như cái gai trong mắt.

Ở đây nhìn đi nhìn lại thì chỉ có mỗi Trần Kiêu là bình thường. Cần chào hỏi thì chào hỏi, cần nói gì thì nói đấy. Không kính, không sợ.

Chu Yên quả thật càng tiếp xúc càng thấy hài lòng với cậu em trai này.

Đồng thời cô cũng rất muốn nói cho anh chị Trình biết rằng: Chủ tịch Trịnh rất thân sĩ, anh ấy sẽ không làm ra bất cứ hành động hay lời nói gì tổn thương mọi người đâu.

Nhìn mà xem chẳng phải Trịnh Tân đang thể hiện sự tiếp đón rất nồng nhiệt đối với bạn của ngài phu nhân sao?

Chu Yên mỉm cười, nụ cười đắng cay, thật giả thế nào chỉ có mình cô biết.

Đợi anh chào hỏi với mọi người xong cô mới nói.

“Sao anh lại về giờ này?”

“Anh có để quên một chiếc USB trong túi áo khoác nên anh tới lấy, lấy xong anh còn phải quay trở lại công ty để họp”

À! Thì ra là thế.

Là vì công việc, Chu Yên đưa mắt ra xa nhìn thấy chiếc xe Mazda của anh không tiến vào gara mà trực tiếp đậu ở sân.

Phải nói chủ tịch Trịnh của chúng ta là một người đàn ông có tiền, rất nhiều tiền. Nếu tính cả cái sản nghiệp lẫn bất động sản mà anh đang đứng tên thì có khi hiện tại anh đang nằm trong danh sách những người giàu có trên tờ báo nào cũng nên.

Vậy mà ngài chủ tịch luôn chỉ thích lái những con xe tầm trung mà không phải những chiếc siêu xe đắt tiền. Chu Yên cũng không biết là do anh không thích sự bóng bẩy hào nhoáng hay là nửa đêm lo sợ trộm viếng thăm nên mới giả nghèo giả khổ như thế.

Nhưng dù sao đây cũng không phải trọng điểm của vấn đề. Trọng điểm ở chỗ, anh luôn để cho tất cả phụ nữ được phép ngồi lên ghế lái phụ

Hiện tại qua tấm kính hơi hé mở Chu Yên cũng có thể mơ hồ trông thấy được bóng dáng của một ả đàn bà bên trong.

Ồ! Tuy nhiên mọi người tuyệt đối đừng hiểu lầm. Chủ tịch Trịnh của chúng chính là người đàn ông có nhân cách không ai sánh bằng.

Trên khắp các mặt báo ngày nào mà chẳng đưa tin về việc chủ tịch Trịnh là một người chồng mẫu mực, là tấm gương tốt cho cánh đàn ông noi theo và là người khiến cho các chị em phụ nữ chết mê chết mệt.

Chỉ mới vài tháng trước đây người người còn ngưỡng mộ khi vợ chồng ông bà Trịnh lại show ân ái trong một chương trình phỏng vấn được chiếu trên đài Đông Phương .

Đây rõ ràng là một người đàn ông có trách nhiệm, người như vậy sao có thể làm ra việc phản bội vợ mình. Người ngồi ở vị trí phó lái kia chỉ là một trong ba người thư ký của anh mà thôi.

Chu Yên cũng nhận thức người này, cô ta tên Triệu An Na. Nghe nói là cánh tay phải đắc lực trong công việc của anh, còn về vấn đề cá nhân thì có trời mới biết được.

Chu Yên chỉ biết trong lòng Triệu An Na có quỷ, ánh mắt cô ta nhìn ngài chủ tịch trông chẳng giống ánh mắt cấp dưới nhìn cấp trên gì cả. Cô ta còn luôn cậy vào việc mình được xếp coi trọng mà không coi Trịnh phu nhân ra gì.

Triệu An Na lúc nào cũng oán trời trách đất rằng: nếu bản thân mình được sinh ra trong một môi trường tốt như con gái nhà họ Chu thì cô ta cũng sẽ chẳng thua kém gì, thậm chí còn có thể làm tốt hơn.

Vào tháng tám năm ngoái khi công việc quay chụp quảng cáo cho một nhãn hàng của Chu Yên hoàn thành sớm hơn dự kiến nên cô cũng được trở về nhà sớm hơn hai ngày.

Nhưng thời điểm vừa cửa phòng ngủ, Chu Yên đã bắt gặp một cảnh tượng như thế này.

Đó là cô thư ký xinh đẹp Triệu An Na đang giúp ông chồng say xỉn của mình cởi quần áo. Cởi được đến mức nào Chu Yên cũng chẳng nhớ rõ nữa, chỉ nhớ khi bị cô bắt gặp cảnh ám muội ấy, Triệu An Na vẫn rất bình tĩnh mà dùng giọng điệu khinh khỉnh nói với cô rằng:

"Thưa bà Trịnh, ngài Trịnh uống say và tôi chỉ có trách nhiệm đưa ngài ấy về."

Chu Yên bấy giờ cười lạnh trong lòng, cô ta chẳng lẽ không mơ ước người đàn ông của cô sao?

Nhưng Chu Yên đã không nói trắng ra suy nghĩ của mình. Bởi vì cô là một người có giáo dưỡng. Điều đó không cho phép cô lồng lộn lên, túm tóc nện cho ả mấy bạt tai nháng lửa.

Làm như vậy sẽ mất hết hình tượng.

Vì thế Chu Yên liền kể cho cô ta nghe một câu chuyện:

“Một cô gái gia cảnh bình thường vất vả lắm mới kiếm được một công việc. Cô ta rất cố gắng sau đó ký được nhiều hợp đồng quan trọng nhưng đợi mãi mà chẳng thấy sếp khen thưởng, lại còn bắt gặp ông sếp kia đổi một chiếc xe sang khác. Cô ta liền cảm thấy không cam tâm, bèn tính kế phá hoại chiếc xe và bán tin tức cho công ty đối thủ mà không biết ông chủ vốn muốn thăng chức cho cô ta…

Chu Yên mỉm cười trông hơi đểu, kết thúc câu chuyện bằng một câu hỏi

"So với tiền đồ vô lượng chiếc xe có đàng là gì?”

Nghe xong Lê An Na khinh thường bảo là:

“Thật xin lỗi trước giờ tôi không xem ngài chủ tịch như chiếc xe đắt tiền”

Chu Yên bật cười 'ngu xuẩn' chưa đánh đã khai. Không biết chủ tịch Trịnh coi trọng cô ta ở điểm gì? Ngực to não ngắn hả?

Cô thật sự nghi ngờ lời đồn, gì mà cánh tay phải đắc lực? thôi thì cứ huỵch toẹt ra cho rồi.

Chu Yên khoanh hai tay trước ngực cười như không cười nói:

“Cô Triệu cô hiểu nhầm ý tôi rồi.

Thứ nhất tôi chỉ muốn cho cô biết rằng cái gì không thuộc về mình nếu đã không có bản lĩnh chiếm được thì đừng có phá hoại, không thôi ô uế rồi người khác biết lấy gì mà dùng”

Thứ 2 tôi muốn nhắc nhở cô với thân phận của mình chỉ cần làm tốt việc cần làm thì còn có quả ngọt mà ăn, còn không đến cái nịt cũng chẳng còn” Sau cùng Triệu An Na sắc mặt hết xanh rồi lại trắng, tức giận gõ giày cao gót rời đi.

Lúc này Chu Yên mới nhìn Trịnh Tân say đến không biết gì tự hỏi 'không biết bọn họ từng có bao đêm như thế này'.

Chu Yên mặc dù cảm thấy bản thân là kiểu người quái dị, trong ngoài bất nhất nhưng nếu Trịnh Tân thực sự làm ra điều gì sai trái với cô thì cô cũng không ngại vứt bỏ anh đâu.

Và dĩ nhiên Chu Yên cũng không phải kiểu người nếm mật nằm gai, cô đem chuyện này nói với Trịnh Tân và nhắc nhở anh về điều khoản số ba trong thỏa thuận tiền hôn nhân của bọn họ và ngài chủ tịch đáp trả rằng:

“Anh biết em đang nghĩ gì. Triệu An Na nhìn anh không bình thường anh biết, nhưng những người nhìn anh không bình thường còn ít sao? Nếu em cứ chấp nhất như thế sẽ chỉ khiến bản thân mình thêm mệt mỏi, anh cũng rất chán ghét. Chu Yên! Anh thề! Triêu An Na chỉ là cấp dưới của anh.

Thế đấy con trai nhà họ Trịnh làm gì cũng đúng lý hợp tình, Còn con gái nhà họ chu thì làm gì cũng vô lý.