Chương 3: Tôi và người ấy là vợ chồng hợp pháp.
avatar

Quả Quả

12/04/2025
Cả Một Đời

Đêm đã khuya!

Lâm Ngọc Lệ thu dọn đồ đạc xong, vì để tránh phóng viên nên chị dẫn Chu Yên đi ra từ lối Vip. Chẳng ngờ ở đây cũng đã có một đám người tập trung từ sớm.

Chu Yên vừa mới bước chân ra ngoài cửa thì đã bị đám phóng viên vây vòng trong vòng ngoài. Những ánh đèn flat chớp lóe làm cay mắt người nhìn, những chiếc bút ghi âm, những chiếc micro dán nhãn đài truyền hình và cả những câu hỏi đủ mọi đề tài đều khiến cho sống lưng Chu Yên còng xuống.

Nhưng thưa bà Trịnh, bà không có quyền làm vậy, bà phải uốn thẳng sống lưng lên mà khôn khéo đáp. Bởi vì ông Trịnh có thể đang xem đấy.

Với một dòng tộc ba đời gia giáo như nhà họ Trịnh thì dù cho Chu Yên ở trong bất kỳ trường hợp nào cũng phải giữ được phẩm giá con dâu nhà giàu.

Sống như vậy có mệt mỏi không?

Có chứ!

Nhưng biết làm thế nào được.

Ai bảo cô lỡ đem lòng yêu một người không yêu mình.

Đã vậy thì thôi nào, đừng than ngắn thở dài nữa. Nghe xem bọn họ muốn hỏi cô cái gì.

“Thưa cô cho hỏi năm tới cô có dự định ghi danh tham gia cuộc thi âm nhạc mang tầm quốc tế nào nữa không?”

“Xin hỏi số tiền kiếm được của 25 buổi lưu diễn vừa qua có thật sẽ được quyên cho tổ chức trẻ em khuyết tật và người già vô gia cư không ạ?”

“xin hỏi cô có ý kiến gì về việc chủ tịch Trịnh năm nay lại lọt top 20 doanh nhân thành đạt nhất khu vực Đông Nam Á?

Chu Yên bình tĩnh, trả lời tất cả những câu hỏi mà phóng viên đưa ra. cô khéo léo thể hiện mình là người vợ hiền dịu luôn đứng phía sau hậu thuẫn , chăm lo và ủng hộ mọi quyết định của chồng mình, không một tia phàn làn.

Nhưng! câu hỏi kế tiếp của một nữ phóng viên đã khiến Chu Yên lâm vào tình trạng khủng hoảng:

“Thưa cô trong 25 biểu diễn vừa qua ngài chủ tịch đã đến xem và trao tặng hoa cho cô mấy lần ạ?”

Câu hỏi này quả thật đã chạm vào vảy ngược của Chu Yên. Bởi vì số lần ngài chủ tịch xuất hiện sẽ tương đương với mức độ tình cảm mà ngài ấy dành cho vợ của mình. Nhưng phải làm thế nào bây giờ? Khi anh ấy còn chẳng thèm ghé tới một lần. Thậm chí đến cả tặng hoa cũng là do trợ lý của người đàn ông đó gửi đến.

Trịnh Tân thật đáng ghét, luôn khiến cô phải đối phó những chuyện không đâu như thế này.

Chu Yên hít sâu một hơi, khéo miệng kéo lên một nụ cười đúng tiêu chuẩn.

“Bạn biết đấy, chồng tôi là một người đàn ông tài giỏi nhưng anh ấy cũng giống các bạn, chỉ có hai tai, hai mắt, hai cánh tay và một đôi chân. Để lọt top những doanh nhân thành đạt, thực sự thì anh ấy cũng đã phải lỗ lực rất nhiều. Trong khi tôi ở chỗ này kéo đàn, thì chồng tôi cũng đang phải nai lưng ra để gồng gáng cả một tập đoàn. Anh ấy luôn không đủ thời gian, hơn ai hết tôi hiểu ngoài việc anh ấy làm chồng tôi thì anh ấy còn là trụ cột của hàng ngàn công nhân trong nhà máy. Vì vậy! Xin bạn đừng hỏi anh ấy đã dành bao nhiêu thời gian cho tôi. Chúng tôi đều là người trưởng thành và luôn có trách nhiệm với công việc của mình."

Nói xong Chu Yên thờ phào nhẹ nhõm. Cô đã làm rất tốt, phải không? Nhìn xem bọn họ chẳng ai chú ý đến vấn đề này nữa.

Hiện tại cũng nên để cho cô đi rồi chứ?

Nếu còn tiếp tục ở đây giả vờ giả vịt cô sợ mình sẽ không nhịn được mà ăn nói lung tung mất. ….

Thời điểm Chu Yên về đến nhà cũng đã là hơn một giờ sáng, căn biệt thự ba tầng rộng rãi nhưng hiển nhiên không có hơi thở của con người.

Trịnh Tân luôn bận, thời gian anh bay tới bay lui trên bầu trời có khi còn nhiều hơn ở dưới mặt đất. Trong một năm, số lần bọn họ gặp mặt, cùng ăn cơm cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Mà mỗi lần trở về anh đều vội vã rời đi, một lần đi là mấy tháng. Mấy tháng này thứ cô nhận được chỉ là mấy cuộc gọi sơ sài từ phía của anh, nội dung là: 'anh ở bên này rất bận, đừng cố chủ động liên lạc với anh, khi nào có thời gian anh sẽ gọi điện cho em, thế nhé!"

Khi nào có thời gian?

Sợ là cả đời này anh cũng không có thời gian dành cho cô.

Vừa nãy trả lời phóng viên là cô chém gió đây. Trên thế giới này đâu phải chỉ có người đàn ông của cô mới bận hết việc này đến việc kia đâu. Mà dù có bận thì người ta cũng có vô vàn cách khác nhau để trao gửi yêu thương đến nửa kia của mình.

Còn Trịnh Tân thì thế nào? Anh đã làm cái gì? Có lúc anh không nói không rằng, một mạch bay thẳng đến mảnh đất châu phi cằn cỗi, không có tín hiệu phủ sóng. Khiến cô trong vòng 65 ngày đêm luôn rơi vào tình trạng mất ăn mất ngủ vì lo lắng. Đây là một hành động rất vô trách nhiệm của ngài chủ tịch.

Vì vậy cô lo lắng cái quái gì chứ? Để mặc anh chết đường chết chợ đi. Chu Yên này sẽ không thèm quan tâm anh nữa.

Những lúc nóng giận cô đã nghĩ như vậy, còn về sau thế nào thì biết rồi đấy.

Trái tim đàn bà mà! Thứ sinh vật khó hiểu nhất trần đời.

Khi Chu Yên đem chuyện này tâm sự với người bạn thân duy nhất của cô Lê Lam Anh, cô ấy thực sự đã phải thốt lên rằng: "Hai người là vợ chồng hợp pháp thật đấy à?"

Ồ! Đúng rồi. Giấy đăng ký kết hôn cô vẫn còn giữ cả hai bản kia kìa, đỏ chót, in dấu triện đàng hoàng. Ngày vừa đến cục dân chính lãnh chứng, Trịnh Tân đã để quên hai cuốn sổ đó trong túi áo khoác. Nếu không phải trong lúc giặt quần áo cô tìm được thì tầm này lấy cái gì ra mà khoe.

Chính Chu Yên nhiều lúc cũng cảm thấy hoang mang trong cái mối quan hệ hôn nhân thương nghiệp bất bình đẳng này. Anh là bề trên còn cô vĩnh viễn chỉ là kẻ hèn. Anh làm gì tốt nhất cô không nên hỏi, chỉ tổ bẽ mặt.

Ừ! Thì thế đi! Dạo này Chu Yên cũng không còn cố gắng phải mỗi ngày liên lạc với anh cho bằng được. Chỉ thỉnh thoảng gửi vài ba cái tin nhắn. Khi nào anh thích hồi âm thì hồi âm. Có khi ngay lập tức, có khi mấy tháng sau, cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Cô dự tính cứ giả ngu giả dại mà sống với anh cho đến hết đời.

Dù sao thì mọi cô gái chỉ ước được ngủ với anh một đêm là đã có thể thỏa mãn còn cô có thể ngủ với anh kha khá đêm. Xem như vớt vát được chút vốn liếng đi.

Chu Yên bỗng dưng phát hiện mối quan hệ bạn đời của bọn họ vậy mà "tiến triển" thành mối quan hệ bạn giường . À! Mà cũng chẳng có bạn giường nào mấy tháng mới ngủ với nhau một lần.

Nếu không có bức hình cưới to đùng treo ở đầu giường ngủ, không khéo Chu Yên cũng quên mất mình là người phụ nữ đã kết hôn mất.

Nhìn ảnh cưới mà xem, cô gái lễ phục màu trắng, đôi mắt ngậm ý cười hạnh phúc biết bao vậy mà chàng trai đẹp như một giấc mộng, đang đứng ngay bên cạnh cô, nụ cười có bao nhiêu giả tạo. Dù bạn có cố gắng nhìn như thế nào, cũng chẳng nhìn ra nổi một tia hạnh phúc trong mắt anh.

Kết hôn với anh chỉ là một dạng lựa chọn, một nghi thức nhàm chán cần phải thực hiện. còn sống chung chỉ là một dạng hình thức hóa.