detail

Thái Tử Gia Bắc Kinh Khó Thuần, Mỹ Nhân Chỉ Cần Dỗ Là Ngoan!

Thái Tử Gia Bắc Kinh Khó Thuần, Mỹ Nhân Chỉ Cần Dỗ Là Ngoan!

5
10
0
Lịch Ra Chương: 5-10 chương/ngày
Trầm Ngư's avatar

Trầm Ngư

Tác giả
0 người theo dõi

Giới thiệu truyện

Nhân vật chính: Bùi Tấn Yến × Tô Miên [Thái tử gia Bắc Kinh mắc chứng rối loạn lưỡng cực VS Mỹ nhân Đông y mềm ngọt] [Chứng khao khát tiếp xúc da thịt/ Cứu rỗi/ Chênh lệch thể hình/ Cường sủng/ Chó điên rối loạn lưỡng cực hóa trung khuyển/ Mỹ nhân Đông y kiêm bậc thầy phối hương liệu/ Truy thê/ Giằng co cực hạn] Trong giới Kinh thành, ai cũng biết thái tử gia nhà họ Bùi – Bùi Tấn Yến là một kẻ điên. Hắn mắc chứng rối loạn lưỡng cực nặng kèm quá mẫn thính giác, trên tay luôn đeo chuỗi bồ đề ngọc trắng lạnh lẽo, ra tay tàn nhẫn, quyết đoán tuyệt tình, sát khí ngút trời. Bất kỳ ai gặp hắn cũng phải cúi đầu mà đi, sợ đến thở mạnh cũng không dám, chỉ lo phát ra dù là một tiếng động nhỏ cũng đủ chọc giận vị Diêm Vương sống này. Cho đến đêm mưa bão ấy. Nhà họ Tô vì trả nợ, đã đem cô con gái út bị nuôi ở quê – Tô Miên, người con gái toàn thân phảng phất mùi cỏ thuốc hòa lẫn hương sữa non dịu nhẹ, đưa thẳng vào cấm địa Bùi viên. Tất cả đều chờ xem Tô Miên sẽ bị người ta khiêng ra ngoài. Ai ngờ sáng hôm sau, có người tận mắt nhìn thấy vị Bùi Phật tử cao cao tại thượng, kẻ xưa nay không ai dám đến gần, đang siết chặt người trong lòng, vùi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít sâu, giọng khàn khàn đến đáng sợ: “Miên Miên, đừng động… để tôi ôm một lát thôi. Không thì… tôi muốn giết người.” Tô Miên vẫn luôn nghĩ, mình chẳng qua chỉ là một vị thuốc của Bùi Tấn Yến. Vì trả nợ, cô ngoan ngoãn nghe lời, để mặc hắn lấy đi, chiếm hữu, nhưng trong lòng lại luôn giữ cho mình một phần tỉnh táo, chưa từng thật sự sa vào. Đến ngày nợ nần được xóa sạch, cô để lại một phong thư, giả chết trốn đi. Đêm đó, con chó điên của Bắc Kinh đã triệt để phát điên. Hắn phong tỏa toàn thành, đào bới ba thước đất, thậm chí không tiếc hành hạ chính mình đến mức phải nhập phòng cấp cứu, chỉ để ép cô lộ diện. Lần tái ngộ ấy, trong làn mưa khói Giang Nam. Thái tử gia cao cao tại thượng ngày nào, cả người ướt sũng, quỳ đến nát cả đầu gối, run rẩy níu lấy vạt áo cô, hèn mọn đến tận bụi trần: “Miên Miên… tôi đau đầu lắm. Xin em, đừng bỏ tôi.” ——————————————— “Cô ấy là thuốc của tôi, cũng là cơn nghiện duy nhất trong đời tôi.”

banner-detail
banner-detail
banner-detail
Bạn phải

Đăng nhập

mới có thể bình luận