Chương 1: Chủ tịch lười biếng
avatar

Vân Du

13/05/2026
Lục Tổng, Vợ Anh Muốn Hủy Hôn Kìa!

Thành phố S hôm nay náo lo.ạn. Toàn bộ các trang tin kinh tế lớn nhất đồng loạt chạy dòng tít đỏ rực: "THẨM THỊ ĐỔI CHỦ: TỪ NỮ HOÀNG TIỆC TÙNG ĐẾN GHẾ CHỦ TỊCH – KẾT THÚC CỦA MỘT ĐẾ CHẾ?"

Tại trụ sở Thẩm thị, hàng trăm phóng viên vây kín cổng. Họ vác máy ảnh chờ đợi một tân Chủ tịch trong bộ vest nghiêm nghị, nhưng đáp lại chỉ là chiếc Rolls-Royce bản giới hạn quen thuộc của Thẩm Giai Kỳ lướt qua nhanh như một cơn gió. Các ống kính lập tức đuổi theo, không ai hay biết đó chỉ là đòn tung hỏa mù của gã tài xế d.ập kính đen kín mít.

Bởi vì lúc này, tại căn penthouse xa hoa nằm trên tầng cao nhất của trung tâm thành phố, "nhân vật chính" của cơn bão lại đang... ngủ. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng, đổ lên làn da trắng sứ của Thẩm Giai Kỳ. Cô nằm sấp trên đống gối lụa, tay vẫn gác hờ lên chiếc máy tính bảng đang sáng đèn, mái tóc đen dài xõa tung trên ga giường satin đắt đỏ.

"Rầm!" – Tiếng cửa đập mạnh khiến cô nhíu mày.

"Thẩm Giai Kỳ! Chiếc xe mồi nhử của em không lừa được lâu đâu! Các cổ đông đang ngồi đợi ở phòng họp suốt ba tiếng, họ đang gom phiếu để đòi bãi nhiệm em ngay trong ngày đầu nhậm chức đấy!" Thẩm Quân – anh họ của cô – ném xấp báo tài chính lên giường, gương mặt đầy vẻ lo lắng.

Giai Kỳ lười biếng hé một con mắt, giọng khàn đặc: "Cái lũ sâu mọt đó đợi chút cũng chẳng ch.ết được. Nếu họ tăng huyết áp mà ch.ết vì chờ đợi thì coi như Thẩm thị bớt đi được vài cái ghế ăn bám."

"Em còn đùa được à? Tập đoàn đa quốc gia chứ có phải cái sàn nhảy của em đâu mà thích làm gì thì làm? Em vừa ký lệnh hủy bỏ toàn bộ quy định kiểm soát giờ giấc của khối văn phòng cốt lõi. Em điê.n rồi, ngày mai cổ phiếu Thẩm thị sẽ lao dốc không phanh vì cái quyết định bốc đồng này của em đấy!"

Giai Kỳ ngồi dậy, dây áo lụa trượt xuống vai. Cô cười khẩy, ánh mắt toát lên vẻ ngông cuồng: "Tung tin ra cho truyền thông đi. Cổ phiếu càng giảm, em càng dễ gom sạch số cổ phần trôi nổi trên thị trường. Đừng lo, vé vào cửa dành cho lũ sâu mọt đó chính là sự phá sản của chính họ."

Cô xoay lại chiếc máy tính bảng, ngón tay lướt thoăn thoắt qua các số liệu tài chính rồi né.m về phía anh họ. "Nhìn cho kỹ đi. Dự án cảng biển phía Nam mà bọn cổ đông lão thành ra sức thúc đẩy, bản kế hoạch thì vẽ ra mức lợi nhuận trong mơ 25%, nhưng thực chất là một cái bẫy nợ tài chính ngầm. Chỉ cần chính sách thuế mới ban hành vào tháng sau, Thẩm thị sẽ gánh khoản lỗ ròng hàng trăm triệu tệ. Tầm nhìn của mấy lão già đó... vừa tham lam lại vừa cũ kỹ."

Thẩm Quân ch.ết lặng. Anh ta trâ.n tr.ối nhìn những phân tích dòng tiền chuyên nghiệp, bóc tách từng lớp cấu trúc thuế phức tạp mà Giai Kỳ vừa thực hiện bằng tài khoản ẩn danh, rồi lại nhìn cô gái đang thờ ơ vặn mình. Anh không tin nổi vào mắt mình, người em gái chỉ biết mua sắm, tiệc tùng của anh lại có thể nhìn thấu một đại dự án chỉ trong một đêm.

Giai Kỳ thong thả bước xuống giường, nụ cười trên môi cô không hề có chút do dự: "Cứ để giới truyền thông xâu xé cái mác 'phá gia chi tử' của em đi. Khi họ bận chê bai năng lực quản lý và phong cách bốc đồng của em, thì em đã hoàn tất xong kế hoạch thâu tóm chuỗi cung ứng cốt lõi phía sau lưng họ rồi. Anh họ, hãy nhớ: Kết quả trên báo cáo tài chính cuối năm luôn quan trọng hơn một bộ vest chỉnh tề."

Cách xa hàng ngàn cây số, tại một văn phòng làm việc ở nước ngoài, Lục Trạch ngồi bất động trên chiếc ghế da đắt tiền. Không gian nơi đây tối giản đến cực đoan, bao phủ bởi tông màu xám lạnh và thép không gỉ, phản chiếu sự khô khốc trong tâm trí chủ nhân. Trên màn hình máy tính lớn, buổi phát sóng trực tiếp về sự hỗn loạn tại sảnh Thẩm thị đang được trợ lý cập nhật liên tục, đi kèm là biểu đồ cổ phiếu Thẩm thị đang có xu hướng cắm đầu đi xuống đúng như dự đoán.

Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Đối với Lục Trạch, Thẩm Giai Kỳ không hơn gì một món đồ chơi hỏng – một tiểu thư kiêu kỳ, nông cạn cần phải bị loại bỏ khỏi thư.ơng trường để anh thuận tiện hủy bỏ tờ hôn ước phiền phức từ thời ông nội.

Anh khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn đá cẩm thạch, âm thanh khô khốc vang vọng trong căn phòng trống trải:"Thẩm Giai Kỳ, em càng quậy phá, càng để lộ ra sự vô dụng, thì ngày em rời khỏi ghế Chủ tịch càng gần. Cứ việc diễn kịch đi, tôi sẽ đứng xem em tự hủy hoại Thẩm thị trước khi chính tay tôi kết thúc mọi chuyện."

Lục Trạch đứng dậy, chỉnh lại chiếc cravat ngay ngắn, ánh mắt găm thẳng vào hình ảnh chiếc Rolls-Royce trống rỗng của cô trên màn hình, sự chiếm hữu và hiếu thắng trong đáy mắt dần lộ rõ.

"Đặt chuyến bay sớm nhất về thành phố S. Trò chơi săn đuổi... cuối cùng cũng đã đến lúc bắt đầu. Tôi sẽ cho em thấy, cái giá của sự ngông cuồng trên thương trường là gì."

Tại penthouse, Giai Kỳ đột nhiên rùng mình. Cô nhíu mày, cảm giác lạnh sống lưng như có một kẻ săn mồi đang ẩn nấp trong bóng tối. Cô quăng tấm chăn sang một bên, hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo, chẳng hề hay biết rằng một "con thú dữ" đang băng qua đại dương để trở về, không phải để yêu thư.ơng, mà để biến cuộc đời cô thành một bàn cờ sinh tử.