Chương 1: Chương 1: Thanh xuân có những điều không thể nói thành lời
avatar

Diệu Minh

18/08/2026
Gửi hồi ức trao anh

Người ta thường nói, thanh xuân là khoảng thời gian ồn ào nhất, nhưng cũng là nơi cất giấu nhiều điều im lặng nhất. Có những cảm xúc không gọi tên.Có những suy nghĩ chưa từng được nói ra.Và cũng có những người, dù đứng rất gần… vẫn không bao giờ thật sự hiểu nhau. Trước đây, tôi luôn tin điều đó là hiển nhiên.Cho đến khi tôi nghe được… những điều vốn dĩ không thuộc về mình. — Tôi tên là Lâm Tinh. Học sinh lớp 11A1 – một lớp học mà nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng sẽ nghĩ nó hoàn hảo: thành tích tốt, nề nếp tốt, và gần như không có chỗ cho những sai sót. Ở một nơi như vậy, mọi thứ đều rất rõ ràng. Ai học giỏi. Ai nổi bật. Ai được chú ý. Và… ai nên tránh xa. — Trần Dịch Phong thuộc kiểu người thứ hai. Nổi bật. Không cần cố gắng cũng nổi bật. Còn tôi, thuộc kiểu người thứ tư. Tránh xa.Ít nhất điều đó giống trong suy nghĩ của tôi. — Tôi không thích cậu ấy.Một phần vì cậu ấy luôn đứng đầu.Một phần vì cách cậu ấy nói chuyện.Và một phần… vì một chuyện rất nhỏ khiến tôi canh cánh trong lòng biết bao tháng ngày đi học. — “Có người lại sai từ bước cơ bản nữa rồi. Nếu không sửa, sau này sẽ rất khó tiến bộ.” Câu nói đó được cậu ấy nói ra trong một tiết học bình thường không chỉ đích danh nhưng cả lớp đều hiể ungười đó là tôi. Tôi không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ ghi bài, như thể không liên quan.Nhưng từ hôm đó, trong lòng tôi đã tự động vạch ra một ranh giới rất rõ ràng giữa tôi và cậu ấy. Mọi thứ đáng lẽ sẽ dừng lại ở đó nếu như sáng hôm nay không xảy ra chuyện. — “Lâm Tinh, bài Hóa hôm qua cậu làm chưa?” “Tôi làm rồi.” Tôi trả lời rất tự nhiên. Một buổi sáng bình thường. Một câu hỏi bình thường. Cho đến khi— —Hôm qua thức muộn vậy, chắc lại làm đến khi hiểu mới thôi. Tôi khựng lại. Câu nói trong đầu tôi… không phải của tôi. Tôi quay sang bạn cùng bàn. “Cậu vừa nói gì không?” “Không mà?” Bạn tôi nhìn tôi khó hiểu.Tôi im lặng.Trong lớp vẫn ồn ào.Không ai chú ý đến tôi. Nhưng cái giọng đó rất rõ.Không phải tưởng tượng.Cũng không phải nhầm lẫn. Mà giống như… có ai đó vừa nghĩ thành lời, rồi vô tình để tôi nghe thấy. Tôi không hiểu. — Tiết Toán bắt đầu. Tôi bị gọi lên bảng. Cảm giác quen thuộc: hơi căng thẳng, nhưng vẫn trong tầm kiểm soát. Tôi nhìn đề bài, khó, nhưng không phải không làm được. Tôi cầm phấn và viết dòng đầu tiên. —Sai hướng rồi. Tay tôi dừng lại giữa không trung. —Nếu tiếp tục như vậy, lát nữa sẽ rối. Tim tôi đập lệch một nhịp.Giọng nói đó… lại xuất hiện.Không phải từ bên ngoài mà ở rất gần.Gần đến mức khiến tôi không thể phân biệt được nó đến từ đâu. “Em gặp khó khăn à?” – cô giáo hỏi. Tôi giật mình. “Dạ… không ạ.” Tôi hít một hơi rồi đổi cách làm theo đúng “giọng nói” kia. Từng bước một.Cẩn thận hơn.Chậm hơn.Nhưng rõ ràng hơn. “Đúng rồi.” Cô giáo gật đầu. “Cách giải tốt.” Cả lớp bắt đầu có tiếng xì xào nhỏ. Tôi đặt phấn xuống. Trong lòng không hề nhẹ nhõm. Chỉ có một cảm giác rất lạ.Như thể… mình vừa chạm vào một điều gì đó không nên chạm tới. Tôi quay về chỗ và lần này tôi biết mình phải nhìn ai. Trần Dịch Phong. — Cậu ấy vẫn ngồi đó. Một tay chống cằm.Ánh mắt hướng lên bảng.Bình tĩnh.Lạnh nhạt.Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cậu ấy vừa “nói” điều gì. Tôi siết nhẹ tay. Một suy đoán chợt xuất hiện và chính tôi cũng không dám tin. — Ra chơi.Tôi đứng trước bàn cậu ấy.Khoảng cách đủ gần để thấy rõ ánh mắt cậu ấy khi ngẩng lên. “Có chuyện gì không?” Giọng cậu ấy vẫn vậy.Không lạnh.Nhưng cũng không thân. Tôi do dự một chút.Rồi hỏi: “Lúc nãy… cậu có nói gì không?” “Không.” Câu trả lời rất nhanh. —Mình đâu có nói gì. Tôi nín thở. “…vậy à.” Tôi định quay đi. Nhưng chân lại không nhúc nhích. “Còn gì nữa không?” Cậu ấy hỏi. —Sao hôm nay lại nhìn mình lâu vậy… Tôi giật mình. Một cảm giác rất khó tả chạy qua. “…không có gì.” Tôi quay đi thật nhanh. Nhưng chưa kịp bước xa —Trông cậu ấy có vẻ mệt. Tôi dừng lại. Không quay đầu. Chỉ đứng yên. Tôi… đang nghe thấy suy nghĩ của cậu ấy. Buổi trưa, lớp học yên tĩnh hơn thường ngày. Ánh nắng chiếu nghiêng qua cửa sổ, rơi xuống bàn học thành những vệt dài nhạt màu. Tôi ngồi đó, không làm gì, chỉ nghĩ rằng trước đây, trong mắt tôi, Trần Dịch Phong là một người rất rõ ràng.Nói gì cũng thẳng.Không quan tâm người khác nghĩ gì.Cũng không để ý đến ai. Nhưng những gì tôi vừa nghe, lại hoàn toàn khác. — —Hôm đó nói nặng quá rồi. Tôi khẽ ngẩng đầu. —Nhưng nếu không nói vậy, cậu ấy sẽ không chú ý… Tim tôi chậm lại.Từng nhịp một.Tôi không hiểu.Tôi nhìn về phía cậu ấy.Cậu ấy đang cúi đầu làm bài một cách bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ là từ hôm nay trở đi, tôi biết có những suy nghĩ cậu ấy chưa từng nói ra,nhưng tôi lại nghe thấy.